Tôi ực một ngụm nước lớn:
«Đùi gà hôm qua ngon hơn, hôm nay hơi mặn.»
Đàn mục nóng nảy vô cùng:
【Mặn mà cô còn ăn ngon lành thế, không thấy bé cưng đã khéo léo thế kia rồi sao, cô không thể nhường cho em ấy à?】
【Oa một tiếng tôi khóc luôn, nữ phụ sao lại ăn thật thế! Lúc này chẳng phải nên giả vờ từ chối rồi gắp đùi gà cho bé cưng sao?】
【Đàn bà x/ấu xa quả không lừa mình!】
Mẹ tức gi/ận đặt đũa xuống:
«Giang Ngữ Kiều, mẹ nói con không nghe thấy sao? Em gái con làm được, tại sao con lại không học được?»
Bố vội đứng dậy giảng hòa:
«Kiều Kiều, mau xin lỗi mẹ đi. Con là chị, sao lại không hiểu chuyện bằng em gái thế?»
Tôi nhìn em gái, nghiêm túc bảo em:
«Lần sau gặp tình huống này, đừng có ngốc nghếch tin vào lời q/uỷ quái của người lớn, nói rằng chị không cần nhường cho em. Thứ gì em muốn có được, thì phải tự bảo vệ lấy.»
Em gái ngơ ngác nhìn tôi. Tôi thở dài. Biết ngay là em không hiểu, tôi cầm xươ/ng đùi gà lên làm ví dụ:
«Này, giống như cái đùi gà này, em nhường cho người khác là mất thật đấy. Cho dù ngày mai có đùi gà mới, thì nó cũng không phải cái đùi gà của ngày hôm nay nữa.»
Em gái mở to mắt thấu hiểu:
«Chị ơi, em hiểu rồi!»
Bố mẹ sụp đổ.
«Giang Ngữ Kiều, con đang dạy hư em gái cái gì thế hả!» Mẹ tức đến phát run.
«Con ngoan, đừng nghe lời chị con, đứa trẻ không ngoan như nó sẽ bị trừng ph/ạt đấy!»
Bố cố gắng chỉnh đốn lại em gái.
Tôi nhanh tay lẹ mắt, nhảy khỏi ghế rồi chạy ra cửa.
Người bước tới sau một bước là mẹ ngơ ngác nhìn tôi:
«Giang Ngữ Kiều, con định làm gì?»
«Để cho hai người nếm mùi đ/au khổ.»
«Rầm» một tiếng.
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Bố tức đến bật cười, đứng bên cửa sổ hét lớn:
«Hả? Cho chúng ta nếm mùi đ/au khổ! Giang Ngữ Kiều, lát nữa về nhà cẩn thận cái mông nở hoa nhé!»
Mẹ vội vàng nói:
«Con bé này có ý gì? Định bỏ nhà đi bụi à?! Đúng là giỏi thật đấy. Từ nhỏ đã ích kỷ tư lợi, lý lẽ vặn vẹo. Thế mà dạy kiểu gì cũng không nghe. Bỏ nhà đi cũng tốt, cho nó biết không có sự che chở của bố mẹ, sống một mình bên ngoài khó khăn đến thế nào!»
Bố cũng rất tức gi/ận:
«Con bé này bị làm sao thế, tính khí lớn thật! Chẳng phải chỉ là một cái đùi gà thôi sao? Làm lo/ạn thành ra thế này.»
Em gái nhìn bố, rồi nhìn mẹ, cuối cùng chạy vào phòng, đối diện với con cáo nhỏ hỏi:
«Cáo nhỏ ơi cáo nhỏ, có phải mình lại làm chị gi/ận rồi không.»
Hỏi xong, em lại lắc đầu:
«Không đúng không đúng, lần này hình như là bố mẹ làm chị gi/ận thì phải.»
«Dáng vẻ chị gi/ận trông oai phong thật đấy!»
«Cáo nhỏ, cậu nói xem khi nào chị mới về?»
«Bố mẹ bảo mình đừng học cái tính x/ấu đó của chị, nếu không sau này sẽ thành ăn mày!»
Bố mẹ cũng đang thở dài trong phòng ngủ:
«Con bé Kiều Kiều này không xảy ra chuyện gì chứ?»
«An ninh khu mình vẫn ổn mà. Tối nay anh xuống dưới tìm xem.»
«Anh tìm lén thôi nhé, nếu bị con bé q/uỷ quyệt đó nhìn thấy nó lại tưởng là chúng ta sai đấy!»
«Haiz, sao cùng là chị em, một đứa ngoan như thiên thần, một đứa bướng như á/c q/uỷ thế không biết!»
Hai vợ chồng đổ ập xuống chiếc giường lớn phía sau.
Bất lực, quá đỗi bất lực.
Đúng lúc bố mẹ đang bàn bạc lát nữa đi tìm tôi, đợi tôi sợ đến r/un r/ẩy, dạy cho tôi một bài học rồi mới đi đón, thì tôi về.
Khi mẹ mở cửa, bà còn ngạc nhiên nhìn dì Dương ở tổ dân phố đang đứng cạnh tôi:
«Dì Dương, sao dì lại tới đây ạ?»
Dì Dương xoa đầu tôi, rồi nhiệt tình nhét một trăm tệ vào tay mẹ:
«Huệ Mẫn à, nhà có chuyện thì phải nói chứ. Một trăm tệ này coi như tấm lòng của dì, cô cứ cầm lấy m/ua chút đồ ngon cho hai đứa nhỏ.»
Mẹ ngượng ngùng:
«Nhà con có chuyện gì đâu ạ, dì có phải hiểu lầm gì không?»
Dì Dương nhìn thấu bố mẹ:
«Ai cũng là người lớn cả rồi, sĩ diện có quan trọng bằng cái bụng đói không? Hay là cô chê bà già này lo chuyện bao đồng!»
Bố không hiểu đầu đuôi, hỏi:
«Dì Dương, dì đang nói gì thế ạ?»
Tôi nắm ch/ặt tờ một trăm tệ không buông, rồi sụt sịt mũi, nhìn bố đầy «đ/au thương»:
«Bố, bố đừng lừa dì Dương nữa, con đều biết cả rồi, bố và mẹ thất nghiệp, nhà mình không có tiền, đến đùi gà cũng chỉ m/ua nổi một cái. Không sao đâu ạ, chỉ cần gia đình mình gắn kết bên nhau, không có khó khăn nào là không vượt qua được. Hơn nữa, trong khu mình còn nhiều người tốt như dì Dương lắm, người lớn các bố mẹ sợ mất mặt, con không sợ. Con sẽ đi gõ cửa từng nhà c/ầu x/in, đợi qua giai đoạn khó khăn nhất này, con sẽ báo đáp họ sau ạ!»
Bố mẹ nhìn nhau, lập tức phản ứng lại lời đe dọa còn dang dở trong câu nói của tôi.
Hôm nay xin dì Dương, ngày mai xin chú Lý.
Nếu cứ để tôi làm lo/ạn thế này, cả khu sẽ biết hai người họ thất nghiệp.
Quan trọng là, đây hoàn toàn là tin đồn nhảm!
Họ vừa xót xa vừa bất lực, h/ận không thể cho tôi một trận đò/n.
Tôi lại coi như không thấy, thậm chí còn vỗ ng/ực thề thốt với dì Dương: