"Được rồi, tối nay chúng ta cắm trại ở đây đi." Lời của Trương Thừa c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Anh ta đặt ba lô xuống, chỉ huy chúng tôi dựng lều. Để có ánh sáng, anh ta ngậm đèn pin trong miệng. Thấy cảnh này, tôi bỗng thấy có chỗ nào đó không ổn. Khi tôi kịp nhận ra, m/áu trong người như đông cứng lại. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đèn pin trong miệng Trương Thừa.

Lúc nghe thấy từ nối thêm vào trong trò chơi thành ngữ, ánh sáng đèn pin mà tôi nhìn thấy phía sau có tận bốn luồng... Nhưng ngoài tôi ra, chỉ có ba người!

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy dựng tóc gáy.

"Tôi muốn về nhà!" Tôi đứng phắt dậy, "Không thể ở lại đây được nữa, chúng ta thực sự bị m/a theo rồi."

"Trần Cửu, cậu lại đang nói nhảm cái gì thế?" Vương Bích hoàn toàn mất kiên nhẫn, "Đi chơi một chuyến mà cậu lắm chuyện nhất. Từ lúc nãy đến giờ cứ hết h/ồn hết vía, làm mất hứng ch*t đi được."

Phạm Ni Ni bĩu môi: "Không được m/ắng bạn thân của tớ!" Sau đó, cô ấy nhìn tôi, thân mật nắm lấy cổ tay tôi: "Cửu Cửu, cậu rốt cuộc bị sao thế? Cứ chốc lát lại nói có m/a, có phải cậu sợ bóng tối không? Ôi dào, trên đời này làm gì có m/a q/uỷ? Đừng lo lắng nữa."

"Tớ không sợ bóng tối." Tôi nghiêm túc nhìn lại họ, kể ra chuyện nhìn thấy luồng sáng đèn pin dư thừa kia. Hiện trường lại rơi vào im lặng.

"Sao người khác không thấy kỳ lạ, mà mỗi mình cậu cứ nhìn thấy m/a?" Vương Bích giọng đầy nghi hoặc, "Có phải chính cậu sợ rồi nên muốn kéo tất cả chúng tôi đi theo cậu không?"

Phạm Ni Ni chen vào giữa, ngăn anh ta lại: "Ấy, anh đừng nói Cửu Cửu như thế, cậu ấy cũng là lo cho chúng ta thôi. Nhưng Cửu Cửu, cậu chắc chứ?" Cô ấy đổi giọng hỏi tôi, "Cậu chắc chắn là mình thấy dư một cái đèn pin không?"

Ba cặp mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nuốt nước bọt, gật đầu khẳng định. Liên tiếp hai lần nhìn thấy chuyện kỳ lạ, đây tuyệt đối không phải điềm lành.

Trương Thừa bỗng lên tiếng, nhìn tôi đầy hoài nghi: "Cửu Cửu, cái cậu thấy không phải là m/a trơi đấy chứ?" Nói đoạn, anh ta vỗ vai tôi: "Sao em còn sợ thứ đó? Chẳng phải chúng ta đều học trên lớp rồi sao? Cái gọi là m/a trơi chẳng qua chỉ là photphin tự ch/áy thôi, nhìn em xem, sợ đến mức nào rồi kìa."

Phạm Ni Ni và Vương Bích nghe vậy liền vỡ lẽ.

"Sao không nói sớm, làm tớ suýt nữa tin là có m/a thật."

"Hóa ra ngoài hoang dã lại có thể thấy m/a trơi, kỳ quan thế này sao không nhắc chúng ta xem cùng?"

Bầu không khí lập tức nhẹ nhõm hẳn. Tôi nhìn Trương Thừa trước mắt, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Tại sao mỗi lần tôi đưa ra chuyện kỳ lạ, anh ta đều phản bác? Bình thường anh ta đâu có như vậy với tôi.

Tôi gạt tay anh ta trên vai mình ra: "Tôi không có m/ù! Đèn pin là ánh sáng trắng, m/a trơi mà anh nói thường là màu xanh! Sao tôi có thể nhầm được?" Nói rồi, tôi nhìn chằm chằm vào anh ta: "Tại sao anh luôn phản bác tôi? Trương Thừa, cái từ trong trò chơi nối chữ lúc đó, anh chắc chắn là anh nói không?"

Đối mặt với câu hỏi ngược lại của tôi, vẻ mặt Trương Thừa cứng đờ trong chốc lát. Anh ta rụt cổ, né tránh ánh mắt đầy bất an: "Tất nhiên là anh rồi, không thì còn là ai? Anh thấy em mới thi xong, chưa kịp thả lỏng nên cứ suy nghĩ lung tung thôi."

Tôi quá hiểu anh ta. Đây chính là biểu hiện của kẻ chột dạ. Trong giây lát, tôi như rơi vào hầm băng. Tiếng "Nguy ngôn tủng thính" đó không phải do anh ta nói, chúng tôi thực sự đã bị m/a ám rồi!

Tôi suy sụp: "Tôi chỉ hỏi một câu thôi, bây giờ các người có đi không?"

Tôi biết ngay là không nên đến mà! Trước khi thi đại học, không biết vì sao Trương Thừa lại đột nhiên mê cắm trại. Lúc đó đã hẹn bốn người chúng tôi, đợi thi xong sẽ đi cắm trại. Nhưng tôi không ngờ thời gian Trương Thừa chọn lại là vào ban đêm.

Thấy tôi lộ vẻ không tình nguyện, Trương Thừa mặt hơi đỏ, cụp mắt xuống: "Xin lỗi Cửu Cửu, em biết hoàn cảnh nhà anh mà. Ban ngày anh phải đi làm thêm, không thì không đóng nổi học phí đại học. Nên chỉ có buổi tối là có thời gian. Uất ức cho em rồi." Anh ta gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khó xử.

Bố mẹ Trương Thừa sức khỏe không tốt, lại đều thất nghiệp, chỉ có thể làm việc vặt phụ giúp gia đình. Học phí và phí sinh hoạt sau này đều phải tự ki/ếm. Lúc đó tôi đúng là bị cái thứ tình yêu ch*t ti/ệt làm mờ mắt, thấy anh ta yếu thế liền cảm thấy tội lỗi vô cùng. Lo rằng mình chạm vào nỗi đ/au của anh ta, tôi liền vội vàng đồng ý với đề nghị kỳ quặc này.

Còn Phạm Ni Ni và Vương Bích vốn dĩ chỉ mong được dính lấy nhau suốt ngày. Vừa nghe thấy cắm trại buổi tối, liền tán thành nhiệt liệt. Thế là mới dẫn đến tình cảnh tối nay.

Tôi quay về thực tại, nhìn quanh một vòng rồi hỏi lại lần nữa: "Tôi muốn về, các người có về không?"

Trương Thừa tỏ vẻ khó xử: "Khó khăn lắm mới đến, em cần gì phải thế? Cái gì mà đèn pin dư thừa, có khi chỉ là em hoa mắt thôi."

Phạm Ni Ni thì có chút do dự, bước về phía tôi một bước nhưng lại bị Vương Bích nắm cổ tay kéo lại: "Đừng nghe cậu ta, làm gì có m/a q/uỷ gì chứ? Có anh ở đây, em sợ cái gì?"

Tôi đợi một lúc. Không ai trả lời tôi, cũng không ai nói muốn về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Vua Thây Ma Nhặt Về Nhà

Chương 16
Ngày tận thế bùng nổ được ba năm. Tôi là một người sống sót bình thường đến mức chẳng có gì đáng chú ý. Không dị năng, không bối cảnh, cũng không có bản lĩnh chiến đấu. Để đổi lấy một miếng bánh khô, tôi có thể cúi đầu làm bất cứ việc gì. Hôm đó, trên đường đi tìm vật tư, tôi xui xẻo lạc khỏi đội. Bị một đàn thây ma dồn vào ngõ cụt. Ngay lúc tôi nghĩ mình chắc chắn phải chết. Đám thây ma đang gào thét bỗng đồng loạt im bặt. Chúng cúi đầu, lùi sang hai bên như đang nghênh đón thứ gì đó. Từ cuối con phố đầy máu tanh, một bóng người chậm rãi bước tới. Hắn mặc áo khoác đen, gương mặt tuấn tú đến mức không giống người thường. Đôi mắt đỏ thẫm lạnh lẽo như máu. Chỉ cần nhìn một lần cũng đủ khiến người ta sởn gai ốc. Tôi nhận ra hắn. Hoặc đúng hơn, cả thế giới đều nhận ra hắn. Vua Thây Ma. Kẻ đứng đầu tất cả thây ma. Sinh vật đáng sợ nhất của thời đại tận thế. Tôi run đến mức hai chân mềm nhũn. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Xong rồi. Lần này chết thật rồi. Nhưng điều khiến tôi không ngờ là... Hắn chỉ cúi đầu nhìn tôi một lúc. Sau đó đưa tay nhấc cổ áo tôi lên như xách một con mèo hoang. Rồi mang tôi về nhà. Đúng vậy. Mang. Tôi. Về. Nhà. Kể từ hôm đó, cả căn cứ loài người đều phát điên. Bởi vì người duy nhất từng bị Vua Thây Ma bắt đi... Lại vẫn còn sống.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Bì Thi Ca Hí Chương 10
Huyết Hung Y Chương 12