Tôi thấy hơi ngượng ngùng, liền trốn ra xa gọi điện cho cô ấy, báo rằng tôi sắp tới nơi.
Nửa tiếng sau.
Tôi mới giả vờ như không biết gì mà gõ cửa nhà bạn thân.
Tống Chân Chân vén những lọn tóc, có chút thẹn thùng: "Tiểu Dạ cậu đến rồi à, hình như đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ!"
"Vào đi!"
Bước vào trong, nhìn thấy những dấu vết vương vãi trên sàn nhà, ánh mắt tôi có chút né tránh.
Tống Chân Chân phát hiện ra sự bất tự nhiên của tôi, cười khúc khích khoác tay tôi: "Sợ cái gì chứ? Ở nhà với một mỹ thiếu niên, chẳng lẽ tớ lại chơi trò tình yêu thuần khiết với anh ấy sao?"
Cô ấy nháy mắt tinh nghịch với tôi, tâm trạng trông có vẻ tốt hơn trước rất nhiều.
Ánh mắt tôi rơi vào mỹ thiếu niên đang đắp chăn trên thảm.
Anh ta chớp chớp mắt, hàng mi dài như cánh bướm rung rinh.
Mỹ thiếu niên không nói một lời, nằm trên tấm thảm lông dày cộm, nghe thấy động tĩnh chúng tôi đi lại mới chuyển ánh nhìn về phía này.
Chỉ là, một người chỉ có nửa thân trên trông cực kỳ q/uỷ dị.
"Chào cậu."
Tôi không ngờ mỹ thiếu niên lại chủ động chào hỏi mình, liền ngượng ngùng gật đầu.
Tống Chân Chân đi tới đỡ mỹ thiếu niên dậy tựa vào sofa, dịu dàng hôn lên má anh ta: "Tiểu Dạ, tớ đặt tên cho anh ấy là Thần Sơn Mộc, cậu cứ gọi anh ấy là Thần Sơn nhé."
Tôi gật đầu, cái tên nghe đúng chất Nhật Bản.
Tống Chân Chân hỏi tôi: "Cậu tìm tớ có chuyện gì không?"
Tôi nhớ đến chú kỳ lân đã ch*t của mình.
Ban đầu tôi lo lắng mỹ thiếu niên này sẽ gặp vấn đề sức khỏe giống như kỳ lân, nên muốn qua nhắc nhở Tống Chân Chân một chút.
Nhưng nhìn cơ thể không có gì bất thường của mỹ thiếu niên cùng nụ cười hạnh phúc của bạn thân, lời đến đầu lưỡi tôi lại nuốt ngược vào trong.
"À, tớ chỉ hơi nhớ cậu thôi, dù sao cậu cũng là loại người trọng sắc kh/inh bạn, lâu lắm rồi không liên lạc với tớ."
Cô ấy huých tay tôi: "Xin lỗi nhé, lần sau tớ sẽ chú ý, hay là chúng mình hẹn một ngày cùng ra ngoài chơi đi?"
Không hiểu sao.
Tôi cứ cảm giác ánh mắt của mỹ thiếu niên kia luôn vô tình hay hữu ý dừng lại trên người mình.
Nhìn đến mức khiến tôi thấy toàn thân không được tự nhiên.
Trước khi đi, tôi vẫn không nhịn được mà kéo bạn thân ra nói chuyện.
"Chân Chân, kỳ lân của tớ đột nhiên đổ b/ệnh rồi ch*t mất, hơn nữa gần đây tớ cứ thấy kỳ kỳ, mỹ thiếu niên kia... cậu vẫn nên tránh xa anh ta ra thì hơn."
Cô ấy thẳng thắn đáp: "Không có đâu!"
Có đấy.
Bạn thân của tôi ch*t rồi.
Đây là lần cuối cùng tôi gặp cô ấy.
Khi biết tin dữ, tôi cảm thấy đầu óc mình ong ong, không còn nghe thấy bất cứ âm thanh gì nữa.
Cho đến khi cảnh sát vỗ vai tôi, bảo tôi hãy nén đ/au thương.
Cơ mặt tôi không kiềm chế được mà co gi/ật, không thể kiểm soát nổi biểu cảm của mình.
Cảnh sát nói với tôi, Tống Chân Chân là t/ự s*t.
"Cô ấy dùng d/ao rạ/ch động mạch, mất m/áu quá nhiều mà ch*t."
"Qua giám định của cảnh sát và pháp y, hiện trường không có sự xuất hiện của người thứ hai, tuy nguyên nhân t/ự s*t chưa được điều tra rõ, nhưng có thể khẳng định đây chắc chắn là một vụ t/ự s*t."
Tôi lập tức phản bác: "Không thể nào!"
Cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, chỉ dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt, chú ý sức khỏe tâm lý.
Sao có thể không có người thứ hai chứ?
Còn mỹ thiếu niên đó thì sao, làm sao anh ta có thể biến mất một cách vô lý như vậy?
Tôi gần như theo bản năng khẳng định chính Thần Sơn Mộc đã hại ch*t bạn mình.
Tôi cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đ/au đến mức muốn ch*t đi được.
Mở tủ, tôi nhìn cây thần bút mà chìm vào hồi ức.
Người bạn thân nhất đã ch*t, tôi nhất định phải tìm ra hung thủ hại cô ấy!
Nhưng ngay giây tôi cầm lấy thần bút, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.
【Lâm Dạ, khi cậu nhận được tin nhắn này, tớ đã ch*t rồi, nhưng cậu đừng hỏi, cũng đừng đi tìm Thần Sơn, càng đừng nói chuyện này với ai khác, nghe tớ, hãy đ/ập nát thần bút đi, quên hết những chuyện này đi, tiếp tục cuộc sống của cậu. Tớ t/ự s*t, không có hung thủ, cậu đừng tìm hung thủ nữa. Nhớ kỹ, không được nói cho ai biết về thần bút!】
Tôi gần như phát đi/ên.
Tôi không thể nào tha cho Thần Sơn!
Lồng ng/ực tôi trào dâng một luồng khí huyết, sau cơn gi/ận dữ chỉ còn lại nỗi đ/au đớn khôn cùng.
Tôi đến nhà tang lễ nhìn Tống Chân Chân lần cuối.
Tôi không dám nhìn mặt cô ấy, chỉ có thể đứng một bên lau nước mắt.
Tôi phải b/áo th/ù cho cô ấy.
Cây thần bút vẫn luôn được tôi nhét ch/ặt trong túi, tuy h/ận không thể đ/ập nát nó ngay lập tức, nhưng tôi phải nhịn.
Tôi phải tìm ra Thần Sơn Mộc, tôi phải b/áo th/ù cho Tống Chân Chân!
Tôi ngồi xổm ở góc nhà tang lễ, nhìn bố mẹ bạn thân gào khóc thảm thiết, ôm ch/ặt th* th/ể cô ấy không chịu buông tay.
Cả ngày tôi đi khắp thành phố tìm ki/ếm, nhưng cách này chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Thế nhưng một mỹ thiếu niên chỉ có nửa thân trên thì có thể trốn đi đâu được chứ?
Anh ta thậm chí còn không có đôi chân, làm sao mà chạy trốn?
Đây là điều tôi khó hiểu nhất.
Đúng lúc tôi đang tìm ki/ếm vô định, một người phụ nữ gọi tôi lại: "Lâm Dạ!"
Tôi quay đầu lại, phát hiện đó là hàng xóm của bạn thân, Trương Như.
Trương Như và Tống Chân Chân có mối qu/an h/ệ khá tốt, cộng thêm việc cả hai đều là nữ đ/ộc thân, nên bình thường họ vẫn luôn chủ động chăm sóc lẫn nhau.