Trước khi rời đi, tôi chụp lại ảnh của Thần Sơn. Giọng nói của Thần Sơn Mộc bất chợt vang lên từ bóng tối phía sau lưng tôi: "Giữ an toàn nhé, nếu cô ch*t rồi, tôi sẽ phải sống cả đời dưới cống ngầm mất."
Tôi không trả lời, nhưng trong lòng đã có câu trả lời.
Sau khi bò ra khỏi cống ngầm, tôi thẳng tiến đến nhà Trương Như. Cửa không khóa, bài trí trong nhà rất ấm cúng, khắp nơi là những chậu hoa cây cảnh. Trương Như đang ngồi trên sofa xem tivi. Vừa thấy tôi, cô ta đã mỉm cười mời tôi uống trà: "Lâm Dạ, sao cô lại đến..."
Tôi cười bước tới ôm lấy cô ta, rồi rút con d/ao gấp chĩa thẳng vào cái cổ mỏng manh ấy. "Dẫn tôi đi gặp đạo diễn của các người, nếu không tôi sẽ gi*t cô. Cô chính là mẹ của Thần Sơn Mộc phải không? Cô thật lợi hại, có thể trơ mắt nhìn con trai mình biến thành cái dạng không ra người, không ra q/uỷ thế kia."
Trương Như cố gắng an ủi tôi: "Cô đừng như vậy, tôi biết cái ch*t của Tiểu Chân ảnh hưởng đến cô rất lớn..."
Tôi không nói nhảm, lưỡi d/ao sắc bén rạ/ch một đường trên làn da trắng nõn nơi cổ cô ta. "Cô có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, nhìn xem, chóp mũi mẹ con các người đều có một nốt ruồi nhỏ kìa."
Trương Như im lặng, rút bộ đàm từ trong túi ra: "Khu vực số 40 xảy ra sự cố, tôi đang bị Lâm Dạ kh/ống ch/ế, cô ấy đã biết hết rồi, yêu cầu hỗ trợ bên ngoài."
Tôi ấn lưỡi d/ao sâu hơn, tắt bộ đàm của cô ta đi: "Có muốn đi gặp con trai cô không?"
Trương Như bỗng bật cười: "Hừ."
Thực ra tôi chẳng quan tâm cô ta có yêu Thần Sơn Mộc hay không, tôi chỉ biết mình phải b/áo th/ù cho bản thân và Tống Chân Chân. Để cho họ biết, đùa giỡn với cuộc đời người khác sẽ phải trả giá như thế nào.
Thông tin tôi biết được sự thật nhanh chóng truyền đến tai nhóm chỉ huy. Họ quả nhiên chọn cách phái chuyên gia đàm phán đến để ngồi xuống nói chuyện với tôi. Tôi thả Trương Như, lấy bộ đàm rồi đi đến địa điểm họ chỉ định.
Tôi không biết tận cùng của thế giới này nằm ở đâu, cũng không biết quyền lực của họ lớn đến mức nào. Nhưng tôi biết, mục đích họ làm ra chương trình này chính là muốn có tỷ suất người xem. Vậy thì tôi sẽ cho các người tỷ suất người xem.
Người đàn ông mặc vest đi thẳng vào vấn đề, mặt nghiêm nghị: "Cô Lâm Dạ, xin hãy nói đi, phải làm thế nào cô mới chịu phối hợp diễn tiếp?"
Tôi đoán đúng rồi. Họ sẵn sàng bỏ ra nhiều thời gian và công sức để tạo nên thế giới Truman này, thì chắc chắn sẽ không nỡ bỏ đi danh tiếng và lưu lượng của chương trình.
Tôi mỉm cười: "Thần Sơn Mộc ở lại cùng tôi, tháo dỡ camera trong nhà tôi ra, hiện tại chúng ta là qu/an h/ệ hợp tác, các người không cần phải giám sát tôi nữa, tôi cũng có đời tư của mình."
Người đàn ông đối diện tỏ vẻ kinh ngạc: "Tại sao lại giữ anh ta lại?"
Tôi nhún vai đầy thờ ơ: "Tôi thích khuôn mặt của anh ta, rất đẹp trai mà."
Ý nghĩa của câu nói này đã quá rõ ràng. Thỏa thuận xong xuôi, chúng tôi bắt tay giảng hòa. Tôi đưa Thần Sơn Mộc từ cống ngầm ra ngoài, sau đó kể cho anh biết người mẹ anh tìm ki/ếm bao năm nay đang ở ngay trong đoàn làm phim. Lý do anh trở thành bộ dạng này, khả năng cao là do mẹ anh đã b/án anh đi.
Biết được sự thật, anh không hề suy sụp, chỉ thản nhiên nói một câu: "Biết rồi, cảm ơn cô."
Thần Sơn Mộc quay trở lại nhà tôi. Mọi thứ vẫn như cũ, thế giới vẫn tiếp diễn. Tôi cầm thần bút vẽ mỗi ngày, như một kẻ tham lam vô độ, ngày nào cũng ra sức đòi hỏi. Tình cảm giữa tôi và Thần Sơn Mộc phát triển rất nhanh. Dù sao anh ta cũng quá đẹp, khuôn mặt sánh ngang với mỹ thiếu niên trong manga Nhật Bản ấy đủ để khiến tôi nảy sinh những tình cảm mơ hồ trong quá trình chung sống. Như hoa trong sương, không chân thực, nhưng lại chẳng thể rời mắt.
Tôi đưa anh ra ngoài, tuyên bố với bên ngoài anh là bạn trai t/àn t/ật của mình. Lần đầu tiên Thần Sơn Mộc hoàn toàn lộ diện trước mắt công chúng. Trong quán cà phê, anh tựa vào vai tôi như một chú mèo ngoan ngoãn, đôi mắt luôn đượm buồn ấy lúc nào cũng dõi theo tôi. Người qua đường dửng dưng với điều đó, chỉ tiếp tục uống cà phê và trò chuyện với bạn bè. Khung cảnh trông có phần q/uỷ dị.
Ngay khi mọi người đã quen với cách chúng tôi ở bên nhau. Chúng tôi biến mất.
Người phụ trách chương trình phải đến sáng hôm sau mới nhận được tin chúng tôi biến mất. Người phụ trách đầu tiên cảm thấy không thể tin nổi: "Điều này không thể nào? Các người đang lừa tôi sao?"
Nhưng khi thấy vẻ mặt lo lắng của những người khác, ông ta mới nhận ra sự nghiêm trọng của vụ việc lần này. Đoàn làm phim lập tức kéo còi báo động, đạo diễn ra lệnh cho tất cả diễn viên trong thế giới này xuất quân tìm người, không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
"Báo cáo đạo diễn, trường học không có!"
"Báo cáo đạo diễn, trung tâm thương mại không có!"
"Báo cáo đạo diễn, rạp chiếu phim không có!"
...
Nghe từng báo cáo tìm ki/ếm không có kết quả, đạo diễn hoàn toàn phát đi/ên: "Lúc trước đáng lẽ không nên tháo dỡ camera trong nhà cô ta!"
Tất cả diễn viên đã tìm khắp cả thành phố cũng không thấy bóng dáng chúng tôi. Cho đến khi Trương Như nói một câu: "Nhà tang lễ nơi gửi th* th/ể Tống Chân Chân, các người đã tìm chưa?"
Khi họ đến nơi, trong nhà tang lễ chỉ còn lại những chiếc tủ trống rỗng và hai nhân viên đang lúng túng. Th* th/ể của Tống Chân Chân biến mất rồi! Một ý nghĩ đ/áng s/ợ nảy ra trong đầu họ, lần này đoàn làm phim thực sự hoảng lo/ạn rồi. Họ phái người đến cống ngầm phía tây thành phố để tìm ki/ếm.