Tiếng ch/ửi rủa của Thẩm Thu Tâm phía sau vẫn tiếp tục, lúc đầu còn hùng h/ồn lý lẽ, sau đó lại bắt đầu hèn mọn van xin.
Ta chẳng còn tâm trí nào để nghe nữa.
Nó có thể trùng sinh trở về, đúng là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của ông trời.
Cứ để đống bùn nhão này tiếp tục th/ối r/ữa trong cái phủ này đi.
Còn ta, mối th/ù lớn đã báo, tiền đồ rộng mở.
Phía xa xa, hai vị mỹ nam đã lặng lẽ chờ sẵn.
Một người cầm ô, một người cầm quạt, chuẩn bị xua tan cái nóng mùa hè cho ta.
"Thê chủ, mỹ tửu và nhạc khúc đều đã chuẩn bị xong, chỉ đợi người thôi."
Ta nhấc bước tiến lên, nụ cười rạng rỡ như hoa.
"Đến đây."