Nàng khẽ vuốt ve tấm lụa, như thể đang nâng niu món báu vật quý giá nhất thế gian. Quá khứ từng bị người đời chê bai ấy, đối với nàng lại là miền ký ức đáng trân quý nhất cho đến tận bây giờ. Chính vì thế, nàng sống lạc lõng giữa chốn thâm cung này.
Tiểu thư sụt sịt mũi, ngước đầu hỏi ta: "Tường Nhi tỷ tỷ, người nói xem, thế nào mới được gọi là danh môn quý nữ?"
Những ngày này, ngày nào cũng có cô cô đến dạy bảo lễ nghi. Từ dáng đi, điệu bộ khi nói chuyện, cho đến cầm kỳ thi họa.
"Nô tỳ không dám vọng bàn về quý tộc. Chỉ là trước đây Lưu m/a m/a từng nói với nô tỳ rằng, cái phòng bếp nhỏ bé này lại chứa đựng muôn vàn đạo lý của cuộc sống. Ban đầu nô tỳ còn không tin, nhưng dần dần, cũng nhìn ra được đôi chút.
Như món canh táo đỏ hạt sen hầm trong nồi đất mỗi ngày, người xem này, ngó sen mọc từ bùn lầy, nhưng vẫn trắng muốt như ngọc. Có thể thấy chỉ cần phẩm cách kiên định, thì môi trường bên ngoài đá/nh giá thế nào cũng chẳng quan trọng. Còn món canh cá nấu mà tiểu thư yêu thích nhất, hương vị tươi ngon, nhưng cũng chỉ cho thêm muối, hành, gừng mà thôi, mấu chốt vẫn nằm ở bản thân th!t cá. Vậy nên thực ra, quan trọng nhất chính là bản chất của người. Tiểu thư không bằng hãy tự hỏi lòng mình, rốt cuộc muốn trở thành người như thế nào. Sống thuận theo lòng mình, đơn giản nhẹ nhàng, lại chính là điều chân thật và đáng quý nhất."
Trong mắt cô bé thoáng chút mơ hồ, rồi dần dần lóe lên ánh sáng, như thể vừa chạm đến sợi dây tâm h/ồn sâu kín nhất.
Hạnh Nhi bưng điểm tâm sáng đi vào, thấy tiểu thư vẫn còn trên giường, không nhịn được lo lắng thúc giục: "Tiểu thư mau dậy dùng bữa đi, lát nữa còn phải đọc sách nữa. Nếu cứ nghe Tường Nhi tỷ tỷ của người nói tiếp, e là đến tối cũng chẳng xong. Cô nàng này, đến một miếng bánh xốp cũng có thể nói ra cả đống đạo lý."
Ta bĩu môi, đành phải ngậm miệng lại. Ôi chao.
Búi tóc song loa tinh xảo, cài thêm trân châu, ta dẫn tiểu thư xinh đẹp đi đến Cần Học Đường. Nàng ngồi ngay ngắn trên ghế, chăm chú nghe tiên sinh giảng "Luận Ngữ", chẳng hề bận tâm đến ánh mắt dò xét của nhị công tử và những người khác. Cô bé chăm chỉ học hành thật ngoan, thật đáng yêu! Ta thật tự hào về tiểu thư của mình!
Sau giờ học, tam tiểu thư vận váy áo màu xanh lục như một đóa sen lớn bay bổng đuổi theo. Nàng đưa một chiếc hộp gỗ, ra hiệu cho tiểu thư mở ra. Đó là một chiếc trâm cài bằng ốc xà cừ tinh xảo, trên trâm vàng, con bướm rực rỡ như đang dang cánh muốn bay.
"Ừm, cái này đền cho muội đấy. Trên đó lấp lánh cũng làm từ vỏ sò, là phụ thân mang về sau chuyến đi tuần muối phương Nam năm ngoái, cả kinh thành chỉ có một chiếc thôi!"
Ngón tay xoắn vạt áo, nàng có chút luyến tiếc dặn dò tiểu thư phải bảo vệ kỹ bảo vật của mình. Tiểu thư từ chối không nhận. Nàng là đứa trẻ rất lương thiện và phân biệt rõ phải trái, không hề đem chuyện hôm trước trút gi/ận lên đầu tam tỷ tỷ. Tam tiểu thư vẫn kiên trì, dứt khoát nhét cả trâm cả hộp vào lòng nàng.
Li/ếm nhẹ bờ môi, nàng lại nhìn hộp thức ăn trong lòng ta: "Này, nếu muội thấy ngại, thì chia cho ta ít bánh mà thị nữ của muội làm là được."
Phụt, Thu Hòa đứng sau tam tiểu thư không nhịn được cười. Tiểu thư nhà nàng vẫn lộ ra cái tính ham ăn. Hèn gì hai hôm trước khi làm bánh trong phòng bếp nhỏ, mấy người Tiểu Đào ở Sơ Ảnh viện cứ đứng nhìn mãi. Hóa ra là thích bánh ta làm! Ưm hử~ tay nghề của ta được chào đón quá đi!
Tiểu thư hôm nay cũng rất vui. Nàng ăn liền hai bát cơm trắng, lại sắp cao thêm rồi. Ta thật cảm động! Ta nhận ra tiểu thư của mình đã học được cách chủ động thể hiện tình cảm một cách tích cực.
Có hôm tan học, cùng đi trên đường về, tam tiểu thư chỉ vào vườn hoa rực rỡ líu lo không ngừng. Tiểu thư nhà ta tuy gật đầu đáp lại nhưng thỉnh thoảng lại lơ đãng cắn môi. Cuối cùng khi chia tay, nàng tiến lên phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy tam tiểu thư: "Tam tỷ tỷ, cảm ơn tỷ đã đối xử tốt với muội. Muội rất thích tỷ..."
Khi đối phương còn chưa kịp phản ứng, nàng đã vội vàng quay đầu chạy tót vào viện, chui tọt vào chăn x/ấu hổ hồi lâu. Chiếc trâm bướm xà cừ cài trên búi tóc, tiểu thư của ta cũng đang dần dần mở lòng mình.
Ngày hoa hải đường tàn, ngồi trên ghế mây, tiểu thư nắm tay ta, khẽ lay lay, có chút ngượng ngùng lên tiếng: "Thật ra... lúc đầu muội có chút gh/en tị với tam tỷ tỷ, tỷ ấy được phụ thân cưng chiều như vậy. Ừm, cũng không nhịn được ngưỡng m/ộ tiểu lục, luôn có thể trò chuyện vui vẻ với mẫu thân. Thậm chí bà nội nghiêm khắc như vậy, ngũ đệ đệ lại có thể được thiên vị. Tường Nhi tỷ tỷ, muội nghĩ như vậy, có phải là rất x/ấu xa không?"
Cô bé né tránh ánh mắt, những ngón tay hơi lạnh, ta cố gắng dùng lòng bàn tay sưởi ấm cho chúng: "Tiểu thư sẵn lòng nói ra những điều này, chứng tỏ tiểu thư là một đứa trẻ rất chân thật. Người gh/en tị tam tiểu thư được phụ ái, là vì người khao khát được thấy gương mặt tươi cười của nghiêm phụ. Ngưỡng m/ộ lục tiểu thư được cưng chiều, là vì người mong chờ phu nhân có thể đối xử dịu dàng với mình. Ngay cả việc bất bình với bà nội thiên vị ngũ công tử, cũng chẳng qua là đòi lại một lẽ công bằng rằng 'tại sao không phải là ta'."
Ta vén lọn tóc mai buông xõa cho nàng: "Đây đâu phải là x/ấu? Rõ ràng là những khao khát chính đáng nhất. Ừm, cũng bình thường như người nông dân mong mưa, kẻ sĩ cầu danh vậy thôi."
Một cơn gió lùa qua, những hạt lưu ly trên mành trúc va vào nhau leng keng: "Nhưng, tam tỷ tỷ đối xử với muội rất tốt, mà muội lại có tâm tư như vậy..."
"Tiểu thư cũng rất tốt mà!" Ta không nhịn được lên tiếng c/ắt ngang lời tự hạ thấp bản thân của nàng.