"Nàng ta trông giống hệt ta, người dựa vào đâu mà khẳng định, người này nhất định là nàng ta?"
Ta cũng tò mò chuyện này từ lâu, liền nghiêng đầu nhìn Chu Dực:
"Con cũng muốn biết."
Chu Dực cười ha hả, hất cằm về phía Khôn Cửu đang đi theo sau ta:
"Khôn Cửu, ngươi nói đi."
Khôn Cửu cúi người hành lễ với hai người chúng ta, sau đó từng câu từng chữ, thong thả kể lại.
"Kể từ sau yến tiệc thưởng hoa hôm đó, Vương gia đã lệnh cho thuộc hạ âm thầm theo sát người. Người từ yến tiệc trở về, đeo mặt nạ giả, đi hiệu sách xếp hàng m/ua thoại bản 'Mẫu Đơn Đình' nhưng không m/ua được, thuộc hạ đều nhìn thấy hết, và đã bẩm báo lại trung thực cho Vương gia."
"Sau khi thánh chỉ ban hôn xuống, Thôi cô nương tới tìm người bàn chuyện thay thế đổi gả, người bàn với Lâm phu nhân chuyện sau này đi Lâm Xuyên định cư, và cả chuyện hôm nay sau khi lại mặt, người nhân cơ hội đi nhà xí mà đổi thân phận với Thôi cô nương, đeo lại mặt nạ giả, thuộc hạ đều nhìn thấy rõ mồn một."
Chiếc chén trà trong tay ta run lên.
Thảo nào, Chu Dực hắn cái gì cũng biết.
Cái cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm vào mọi việc thế này, khiến ta có chút không vui.
Nhưng hắn sắp xếp Khôn Cửu theo sát ta, lại thực sự đã c/ứu ta khỏi những mũi tên nỏ liên châu Gia Cát.
Sau đó Khôn Cửu còn đưa Lâm thẩm về phủ chữa trị kịp thời, lại c/ứu một mạng cho Lâm thẩm.
Trong phút chốc, ta nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Tuy nhiên, ngẫm lại, hắn trực tiếp đưa cho ta tập tiếp theo của 'Mẫu Đơn Đình', chính là đã rất thẳng thắn nói cho ta biết, hắn phái người theo dõi ta, hắn biết người hắn cưới chính là ta.
Hơn nữa, hắn biết ta muốn đi Lâm Xuyên, cũng nguyện ý để ta đi, còn cho Khôn Cửu hộ tống ta suốt dọc đường.
Nghĩ thông suốt những điều này, khúc mắc trong lòng cũng tan biến đi vài phần.
Nhưng trong lòng ta vẫn còn nghi vấn, liền lên tiếng hỏi:
"Vậy trước đó cũng là người dẫn đường, để Vương gia chặn ta ở cửa tiểu viện sao?"
Khôn Cửu lắc đầu:
"Thuộc hạ phụng mệnh bảo vệ người chu toàn, không được tự ý rời đi. Người dẫn Vương gia tới, là Càn Thất."
Hóa ra là vậy, ta gật đầu.
Ánh mắt liếc thấy Chu Dực dường như thở phào nhẹ nhõm.
Ta quay đầu định nhìn kỹ phản ứng của Chu Dực, giọng nói sắc nhọn của Thôi Oanh Ca liền c/ắt ngang dòng suy nghĩ của ta:
"Nhưng người mà thánh chỉ ban hôn cho người, là đích nữ Thanh Hà Thôi thị!"
"Nó, Lâm Nhạn Hồi, chẳng qua chỉ là đứa con hoang không thể lộ diện, Vương gia người cố chấp coi nó là Vương phi, không sợ mang tội khi quân sao?"
"Tội khi quân?"
Chu Dực như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, cười khẽ vài tiếng.
Nhưng ta lại chẳng thể cười nổi, ngược lại đ/au lòng nhìn Chu Dực.
Chỉ vì từ tiếng cười của hắn, ta nghe ra nỗi buồn man mác.
Nghĩ đến câu chuyện hắn kể cho ta, dù ngày nào đó hắn thực sự khi quân phạm thượng, ta cũng sẽ không lấy làm ngạc nhiên.
Dường như nhận ra ánh nhìn của ta, Chu Dực quay đầu nhìn ta, sững sờ một chút, rồi khẽ lắc đầu với ta.
Lúc này mới hơi nghiêng người, ép sát Thôi Oanh Ca, hạ thấp giọng hỏi:
"Thôi cô nương chẳng lẽ quên rồi sao, người tìm người thay gả là nàng trước, ám vệ Khôn Cửu của bản vương nghe thấy rõ mồn một."
"Hơn nữa, sao nàng biết Vương phi mà bản vương x/ác định, không phải là đích nữ nhà họ Thôi?"
Thôi Oanh Ca nghe vậy nhìn về phía Khôn Cửu, lập tức mặt mày tái mét, thân hình vô thức co rúm lại.
Một lát sau, nàng ta như vớ được cọc c/ứu mạng, đột nhiên cười lạnh một cách th/ần ki/nh:
"Người nói nó là đích nữ? Nó sao có thể là đích nữ!"
"Cả Thôi phủ đều biết, nó là nghiệt chủng do Lâm Uyển Thanh tư thông với cha ta sinh ra. Nếu không phải mẹ con chúng nó có khế b/án thân, thì sớm đã bị các vị di nương trong phủ đá/nh què chân đuổi ra ngoài rồi."
Khế b/án thân?
Nàng ta không nói, ta suýt chút nữa đã quên mất.
Ta đưa tay vào ng/ực, lấy ra hai tờ khế b/án thân vừa lấy được hôm nay, cẩn thận quan sát.
Lâm thẩm tên thật là Lâm Uyển Thanh, năm xưa nhà họ Lâm gặp nạn, người được nương ruột ta là Thôi phu nhân c/ứu giúp, vì tránh họa mới rơi vào thân phận nô tỳ của Thôi phủ.
Còn ta, Lâm Nhạn Hồi, thì được ghi trực tiếp dưới tên của Lâm thẩm, theo họ Lâm của người.
Con theo mẹ hèn, cũng là thân phận nô tỳ.
Ta vô thức cười lạnh một tiếng.
Giờ đây Lâm thẩm vẫn là xử nữ, căn bản không thể nào sinh ra ta.
Vậy thì hai tờ khế b/án thân trong tay ta này, không những không phải là cái cớ để nhà họ Thôi kh/ống ch/ế ta, mà ngược lại đã trở thành bằng chứng thép x/é nát chiếc mặt nạ giả tạo của nhà họ Thôi.
Ánh mắt Chu Dực rơi trên tay ta, thần sắc dịu lại:
"Đây là khế b/án thân của nàng sao? Có tiện cho phu quân xem một chút không?"
Phu quân?
Hắn vậy mà không xưng là bản vương.
Cũng phải, ta cũng là đích nữ nhà họ Thôi như thánh chỉ đã nói, chỉ cần khôi phục được thân phận, ta chính là Vương phi chính thất được hắn minh môn chính cưới, kiệu hoa tám người khiêng vào Dực Vương phủ.
Dù sao, ta và Thôi Oanh Ca là chị em song sinh, ngay cả ngày tháng năm sinh cũng giống hệt nhau.
Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, trong đôi mắt đen láy ấy, tràn đầy sự chân thành.
Hắn không dùng thân phận Vương gia để ra lệnh cho ta, mà dùng thân phận người chồng để hỏi ta.
Cân nhắc một chút, ta quyết định tin hắn.
"Có gì mà không được." Ta đưa cả hai tờ khế b/án thân cho hắn.
Chu Dực nhận lấy hai tờ giấy khế đã ố vàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cái tên trên đó.
Nhưng khi quay đầu nhìn Thôi Oanh Ca, ánh mắt ôn hòa đó lập tức đóng băng.
"Thôi cô nương chắc chắn như vậy, Lâm Uyển Thanh này chính là nương ruột của Vương phi bản vương sao?"