"Đây là giấy tờ có ấn triện của quan phủ, lẽ nào còn có thể giả? Lâm Nhạn Hồi là giống loài hoang dã do con tiện tỳ đó sinh ra, giấy trắng mực đen viết rõ ràng rành mạch!"
"Tốt, rất tốt." Chu Dực cười khẽ một tiếng, cẩn thận thu tờ khế ước vào trong ng/ực.
"Người đâu, đi mời gia chủ nhà họ Thôi đến phủ cùng dùng bữa trưa."
"Ngoài ra, cầm danh thiếp của bản vương, đi mời Ninh Viễn Hầu và Ninh tiểu hầu gia Ninh Khuyết đến phủ bản vương uống trà."
Thôi Oanh Ca nghe thấy cái tên Ninh Khuyết, lập tức trợn tròn mắt.
Chu Dực vẫn đang trầm giọng ra lệnh cho quản gia:
"Lại đi nhắn lời với Đại lý tự khanh, cứ nói bản vương ở đây có hai vụ án lớn, mời ông ta đích thân mang theo nữ ngỗ tác đến phủ bản vương một chuyến."
Chu Dực ung dung ra lệnh xong, lạnh lùng quét mắt nhìn Thôi Oanh Ca vẫn đang r/un r/ẩy, ra hiệu cho Càn Thất:
"Mang Thôi cô nương xuống, thay bộ y phục và mặt nạ giả mà Vương phi đã mặc khi lại mặt. Lát nữa, bản vương muốn tặng nhà họ Thôi một món quà lớn."
Thôi Oanh Ca gào thét bị lôi đi.
Nhìn dáng vẻ mạch lạc, nắm quyền kiểm soát toàn cục của Chu Dực, khóe môi ta khẽ nhếch.
So với Chu Dực, những nam chính trong thoại bản dường như đều trở nên lu mờ.
Nửa canh giờ sau, cha ruột của ta là Thôi Thế Tường đến phủ trước tiên.
"Uống chậm thôi, coi chừng nóng."
Khi quản gia đưa hắn đến phòng ăn, Chu Dực vừa vặn múc cho ta bát canh gà á/c, đặt trước mặt ta.
Thôi Thế Tường sau khi hành lễ với Chu Dực, liền nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu.
Ta lại thản nhiên thưởng thức bát canh gà Chu Dực múc cho mình, không hề có ý định đứng dậy hành lễ.
Nếu người ngồi đây là Thôi Oanh Ca, nàng ta chắc hẳn sẽ cười tươi đón tiếp, bày ra dáng vẻ tiểu thư khuê các, ngọt ngào nói một câu: Con gái bái kiến phụ thân.
Nhưng lúc này ta, không phải kẻ thế thân của Thôi Oanh Ca.
Ta chỉ là Lâm Nhạn Hồi.
Chu Dực thấy Thôi Thế Tường cứ nhìn chằm chằm vào ta, liền lạnh giọng nói:
"Thôi thị lang ngẩn người làm gì? Còn không mau hành lễ với Vương phi của bản vương?"
Phải rồi, Chu Dực không nói, ta suýt chút nữa đã quên mất.
Lão gia nhà họ Thôi, Thôi Thế Tường, quan giữ chức Lễ bộ thị lang.
Thôi Thế Tường giãy giụa một lúc, cuối cùng r/un r/ẩy nói:
"Vương gia, điều này không hợp lễ pháp nhỉ? Dù sao đi nữa, hạ quan cũng là cha của Vương phi, trăm nết hiếu đứng đầu mà."
"Ồ? Vậy Thôi thị lang đã từng nghe qua đạo lý vua tôi trước, cha con sau chưa?"
Thôi Thế Tường nâng tay áo lau mồ hôi, cúi người nói:
"Hạ quan biết tội. Hạ quan bái kiến Dực Vương phi."
Ta cụp mắt uống canh, ngay cả ánh nhìn dư thừa cũng lười bố thí cho hắn.
Chu Dực cũng không có ý định miễn lễ, chỉ thản nhiên ra lệnh:
"Mang người lên đây."
Càn Thất ra hiệu cho thân binh trong phủ áp giải Thôi Oanh Ca lên.
Lúc này nàng ta đã bị ép thay bộ y phục vải thô dính m/áu của ta, đeo mặt nạ da vàng vọt, miệng còn bị nhét giẻ.
Kịch hay bắt đầu, ta ngẩng đầu xem kịch.
Vừa vặn trông thấy sắc mặt Thôi Thế Tường trắng bệch, trong mắt tràn đầy kinh hãi và nghi hoặc.
Dường như đang ngạc nhiên, tại sao ta lúc này vẫn còn sống?
"Thôi thị lang, ông có nhận ra người này không?"
"Hạ quan... hạ quan..."
"Ông và người này có qu/an h/ệ gì?"
Hắn vậy mà ngay cả thân phận con hoang cũng không dám thừa nhận.
Cũng phải, dù sao hắn cũng là Lễ bộ thị lang mà.
Chuyện này truyền ra ngoài thì thật chẳng hay ho gì.
Thôi Oanh Ca sau khi nhìn thấy Thôi Thế Tường, liền bắt đầu vùng vẫy dữ dội.
Đẩy miếng giẻ trong miệng ra, nàng ta hét lớn về phía Thôi Thế Tường:
"Cha! Mau c/ứu con, con là Oanh Ca đây!"
"Lâm Nhạn Hồi chưa ch*t, kẻ đang ngồi cạnh Vương gia chính là nó!"
Ồ, hóa ra hai cha con họ, đều mong ta ch*t sớm.
Thảo nào thấy ta còn sống, phản ứng của họ còn đặc sắc hơn nhau.
Thôi Thế Tường gi/ật mình, rảo bước tiến lên, quát lớn:
"C/âm miệng! Đồ tiện tỳ nhà ngươi, dám vu khống Vương phi!"
Nói xong một cái t/át giáng mạnh xuống mặt Thôi Oanh Ca, trực tiếp khiến chiếc mặt nạ giả bay ra ngoài, lộ ra gương mặt trang điểm đã nhòe nhoẹt vì nước mắt.
Thật khéo thay, quản gia vừa vặn lúc này đến bẩm báo:
"Vương gia, Đại lý tự khanh Bùi đại nhân đã dẫn theo nữ ngỗ tác đến rồi."
"Mời vào." Chu Dực khóe môi treo một nụ cười mỉa mai.
Bùi đại nhân dẫn người vào sảnh, sau khi hành lễ với Chu Dực và ta, quay đầu nhìn thấy hai cha con nhà họ Thôi, thần sắc thay đổi:
"Điều này... người phụ nữ này sao lại sinh ra giống Vương phi đến thế?"
"Không sai. Bản vương mời ông đến, việc đầu tiên, chính là giúp bản vương phân định vụ án Vương phi thật giả này."
Nói xong, hắn trước mặt mọi người, lại gắp thêm một cái đùi gà sốt vào bát ta.
"Đừng chỉ lo xem kịch, nhớ ăn cơm đi."
"Ồ." Ta ngoan ngoãn gật đầu, vừa xem kịch, vừa gặm đùi gà.
Bùi đại nhân lộ vẻ đã hiểu, đi đến trước mặt hai cha con nhà họ Thôi, nghiêm túc hỏi:
"Thôi đại nhân, chuyện này là sao?"
"Bẩm Bùi đại nhân, là đồ tiện tỳ này... giả mạo con gái hạ quan."
Nữ ngỗ tác nhặt chiếc mặt nạ giả lên, ánh mắt quét qua Thôi Oanh Ca.
"Đại nhân, thuộc hạ xin được kiểm tra gương mặt của cô nương này."
"Được." Bùi đại nhân không chút do dự.
Nữ ngỗ tác cẩn thận sờ khắp các nơi trên má Thôi Oanh Ca, mép sau tai, nhíu mày lắc đầu.
Bà lại nhìn về phía ta đang gặm đùi gà:
"Vương gia, Vương phi, xin thứ lỗi cho kẻ hèn này mạo phạm, kẻ hèn muốn kiểm tra gương mặt của Vương phi."
Chu Dực nhíu mày, định lên tiếng quở trách, ta lại lên tiếng trước hắn:
"Được, ngươi kiểm tra đi."