Thư Hà

Chương 4

29/06/2026 13:24

Nói rằng nhị cô nương Kỷ gia mắc b/ệnh kín.

Lời đồn ngày càng lan rộng.

Lần này, ngay cả phụ thân mẫu thân cũng trở nên sốt sắng.

Mẫu thân cầm khăn lau nước mắt: "Bọn họ làm hỏng thanh danh của nhà ta, thế này thì Vân Dung còn gả cho ai được nữa?"

"Môn hôn sự với Lệ gia này vốn đã trắc trở, vạn nhất bọn họ lại hiểu lầm Vân Dung... chuyện này phải làm sao đây!"

Ta vừa định khuyên bà đừng quá lo lắng cho ta.

Lời nói cứ thế nghẹn ứ nơi lồng ngựk.

Thứ mà họ luôn canh cánh trong lòng, trước nay vẫn luôn là trưởng tỷ Kỷ Vân Dung.

Là ta đã hiểu lầm.

Thấy phụ thân sốt sắng, mẫu thân lau nước mắt, liền tưởng rằng họ đang xót xa cho ta.

Tổ mẫu sắc mặt trắng bệch, chỉ vào phụ thân mẫu thân mà gi/ận không chỗ phát tiết.

"Lời đồn về Thư Hà ở bên ngoài, đây là cố ý muốn khiến nó không gả đi được!"

"Các ngươi không đi tra xem kẻ nào đang nhắm vào Thư Hà, lại chỉ quan tâm những lời đồn thổi kia liệu có làm liên lụy đến đại sự cả đời của trưởng nữ hay không."

"Làm cha mẹ sao lại thiên vị đến thế? Trong mắt các ngươi thực sự không có nhị nha đầu sao? Nó không phải là con ruột của các ngươi à?"

Phụ thân ngượng ngùng ho vài tiếng: "Mẫu thân hiểu lầm chúng con rồi."

"Chúng con nghĩ Thư Hà vốn là người tri thư đạt lễ, không chỉ người nhà chúng ta, mà người ngoài cũng đều nhìn thấy, những lời này ảnh hưởng đến nó chẳng đáng là bao."

"Ngược lại là Vân Dung, tính tình nó có phần phóng khoáng, đã bị người ngoài hiểu lầm từ lâu. Nếu lại bị lời đồn thổi ảnh hưởng, chuyện này... chuyện này không thể trì hoãn được."

Mẫu thân lau khô nước mắt, lập tức đưa ra đề nghị.

"Chi bằng đưa Thư Hà đến chùa miếu thanh tu, cầu phúc cho người thân trong nhà."

"Đợi sau này giành được mỹ danh trở về, lời đồn tự nhiên sẽ tan biến."

Ta ngước mắt nhìn phụ thân mẫu thân.

Ánh mắt họ né tránh, nói năng ấp úng.

Rõ ràng, đề nghị này là hai người đã bàn bạc từ trước.

Đưa đến chùa miếu thanh tu cầu phúc.

Không có ba năm năm năm, sao thấy được lòng thành thanh tu.

Còn như nhiều năm sau.

Liệu có ai sẽ cưới một nữ tử bị gia tộc bỏ rơi, đã lỡ mất thời xuân sắc làm vợ?

Nghĩ tới đây, vấn đề này họ căn bản chẳng hề cân nhắc cho ta.

Tổ mẫu nhắm mắt.

Một lúc lâu sau, mới vô lực lên tiếng.

"Đã như vậy, tiền đồ của Thư Hà cứ giao cho lão bà tử này đi."

"Từ nay về sau, ai cũng không được phép nhúng tay can thiệp."

Từ ngày đó, ta chuyển vào viện của tổ mẫu.

Tuy căn phòng không rộng rãi bằng chỗ ở cũ, nhưng ta lại vô cùng hài lòng.

Không bao lâu sau, tổ mẫu đã tìm cho ta một mối hôn sự.

Nói là cháu trai của người bạn thân thuở thiếu thời.

Nhà cửa biết rõ gốc gác, trưởng bối đều là người ôn hòa.

Tổ mẫu cười vỗ vỗ tay ta: "Nhắc mới nhớ, lúc nhỏ các ngươi cũng từng gặp nhau."

Ta vốn tưởng rằng, tiền đồ mà tổ mẫu sắp đặt cho ta, là gả vào nhà tiểu môn tiểu hộ làm đương gia chủ mẫu.

Ngày tháng so với trong nhà thì thanh bần hơn, quan chức của đối phương cũng thấp hơn Kỷ gia một chút.

Sau khi thành hôn, có thể nhờ nhà mẹ đẻ chống lưng chăm sóc.

Nào ngờ, người bạn chí cốt của bà lại chính là Thái phi nương nương trong cung.

Người nghị hôn với ta, lại là cháu ruột của đương kim bệ hạ.

Lương vương Hoắc Nguyên Kỳ.

Kỷ gia ba đời xuất thân văn quan, được xem là thế gia thanh lưu.

Môn đăng hộ đối hiển hách như Lương vương.

Chưa từng dám trèo cao, cũng không dám trèo.

Ta lo lắng nhìn tổ mẫu, luôn cảm thấy bà không nên chọn mối hôn sự cao sang thế này cho ta.

"Lệ gia hồ đồ, chỉ nhìn dung mạo."

"Nữ tử sau khi gả đi quản lý việc trung quỹ, khả năng giữ nhà trị hạ lại chẳng hề hỏi tới."

Tổ mẫu gương mặt tràn đầy từ ái nói:

"Trước kia, con tự mình nghiên c/ứu những việc này cũng đã học được bảy tám phần. Thời gian này theo bên cạnh ta, tổng kết lại học một lượt là có thể bắt tay vào làm được."

"Với năng lực phẩm hạnh của con, xứng đáng với tiền đồ tốt hơn."

"Lương vương phi này, con làm được."

Lời này của tổ mẫu khiến ta cảm thấy an lòng một cách khó hiểu.

Lại trào dâng một loại cảm xúc khó nói nên lời, bao trùm trong tâm trí.

Tổ mẫu người đã sớm tối bên ta mấy tháng trời.

Có thể nhìn thấy nỗi oan ức của ta, chăm sóc cảm xúc của ta, phát hiện ra sở trường của ta.

Tại sao phụ thân và mẫu thân lại không làm được.

Đối với ta mười mấy năm như một ngày, nhìn mà như không thấy, nghe mà như không nghe?

Kỷ Vân Dung sau khi biết được mối hôn sự tổ mẫu chọn cho ta,

liền vô cớ đổ b/ệnh một trận.

Thân thể nàng vốn rất cường tráng, bỗng nhiên đổ b/ệnh khiến cả nhà đều gi/ật mình.

Mẫu thân toàn tâm toàn ý đặt lên người nàng, chăm sóc Kỷ Vân Dung ngày đêm không rời.

Tiện tay giao toàn bộ chuyện thọ yến của tổ mẫu cho ta.

"Theo lệ cũ trước đây, con tự mình quyết định đi."

Bà hết lòng chăm sóc đứa con gái lớn là tâm can bảo bối của mình.

Nửa câu nhắc nhở dặn dò, cũng chẳng hề nói với ta.

Ta mỗi ngày bận đến sứt đầu mẻ trán, cũng chẳng còn tâm trí và thời gian nghĩ chuyện khác.

Thời gian thấm thoát thoi đưa.

Trong thọ yến của tổ mẫu, ta cuối cùng cũng gặp được Lương vương Hoắc Nguyên Kỳ.

Uy nghi thiên gia và sự điềm tĩnh của bậc bề trên, lộ ra vô cùng vừa vặn.

Phụ thân mẫu thân cẩn trọng quan sát sắc mặt ngài.

Đoán ý từng biểu cảm, từng câu nói của ngài.

Theo địa vị tôn ti, phụ thân mẫu thân và các huynh trưởng lần lượt kính rư/ợu.

Hoắc Nguyên Kỳ cũng lần lượt đáp lời.

Thấy không khí trên yến tiệc dần trở nên náo nhiệt, ta thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nào ngờ, đến lượt ta và Kỷ Vân Dung.

Nàng không đợi ta cùng lên tiếng, liền tranh trước: "Vân Dung xin kính Vương gia một chén."

Kỷ Vân Dung mày liễu ngậm cười, trong giọng điệu mang theo vẻ thẹn thùng vừa vặn.

"Nghe nói Vương gia lâu rồi không về kinh, vừa hay ta rất rành mọi nơi trong kinh thành, nếu Vương gia có thời gian, Vân Dung có thể thay Kỷ gia tận tình làm chủ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7