Gương mặt Tạ Tuân đột ngột hiện ra trước mắt ta.
Khuôn mặt tuấn tú của hắn bị bùn đất che phủ, bộ phi ngư phục trên người cũng dính đầy m/áu tươi.
Đêm tối gió lạnh, hắn bị trọng thương.
Giờ khắc này, chính là thời cơ tốt để ra tay.
Ta chậm rãi rút cây trâm trên đầu xuống, tim đ/ập như muốn nhảy ra ngoài lồng ng/ực.
"Tiểu Ngọc..."
Hắn đột nhiên thì thầm.
Ta hơi khựng lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn mở mắt, nắm ch/ặt cổ tay ta, cây trâm theo động tác của hắn mà rơi xuống đất.
Thế nhưng, sự tỉnh táo trong đáy mắt Tạ Tuân chẳng kéo dài được bao lâu, liền chuyển thành sự do dự và mơ hồ.
"Tiểu Ngọc, thực sự là nàng..."
"...Ta ch*t rồi sao?"
Ta có chút thất thần.
Cái nhũ danh này của kiếp này, ta vốn chưa từng nói cho hắn biết.
Hắn nhớ ta.
Hắn quả nhiên đã trọng sinh.
"Đừng đi..."
Tạ Tuân đang trong cơn sốt cao, nắm ch/ặt cổ tay ta, nhất quyết không chịu buông.
Ta dùng tay kia nhặt cây trâm lên.
Nhưng còn chưa kịp đ/âm xuống, phía xa đã có ánh lửa chập chờn.
Có người tìm đến.
Ta đành phải bỏ cuộc, giẫm lên màn đêm lặng lẽ rời đi.
Cuộc gặp gỡ với Tạ Tuân chỉ là một khúc nhạc đệm.
Nơi ta ở cách cố hương rất gần.
Thế là ta một mình đi thuyền, trở về Giang Nam.
Mẫu thân thấy ta, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc.
Tiếp theo chính là tức gi/ận.
"Tại sao con lại trở về?"
Nói xong, bà liền ho sặc sụa.
Ta thành thục vỗ lưng cho bà, giúp bà thuận khí.
Bà trúng đ/ộc trước khi sinh ta, tất cả là vì người sinh phụ kia.
Bà từng vì hắn, đỡ lấy một nhát ki/ếm của thích khách.
Nhưng chẳng ai ngờ được trên ki/ếm có đ/ộc, thân thể bà từ đó suy kiệt.
Sinh phụ không phải người lương thiện, coi bà như gánh nặng.
Bà vì vậy mà bị bí mật đưa về Giang Nam, không thể ra ngoài.
Cơ thể yếu nhược không cho phép bà quay lại thượng kinh.
Thế là chẳng bao lâu sau, ta được sinh ra ở Giang Nam. May mắn thay, chất đ/ộc đó không gây hại đến ta khi còn trong tã lót.
Những năm qua, để đưa ta về kinh, bà kéo lê thân x/ác b/ệnh tật, đêm ngày viết thư cho sinh phụ.
Ánh nến hiu hắt, bà phục trên án thư cầm bút, có lúc thậm chí ho ra cả một búng m/áu.
Giấy viết thư dính đầy m/áu, nhuộm đỏ cả nét chữ.
Sinh phụ cảm động.
Hắn tự biết có lỗi với bà, vào ngày ta cập kê, đã sai người đón ta về kinh.
Mẫu thân mưu tính sâu xa.
Đáng tiếc kiếp trước của ta, lại đi vào vết xe đổ của bà.
Bà ho xong, đôi mắt ướt đẫm. Nắm ch/ặt tay ta, thấp giọng hỏi lại một lần, trong mắt như có sự thúc giục.
"Tại sao con lại về? Hắn không cần con nữa sao?"
Bà đang nói đến người sinh phụ kia.
Ta không trả lời bà.
Rút tay ra khỏi tay bà, đ/au đầu nói.
"Mẫu thân, để con nghỉ ngơi cho tốt đi."
Đường xá xa xôi, ta gần như vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi.
Trước khi rời kinh.
Đích mẫu đã chuẩn bị cho ta rất nhiều vàng bạc châu báu, ngoài ra còn có mấy cửa tiệm ở Giang Nam.
Những thứ này đủ để bảo đảm nửa đời sau của ta cơm áo không lo.
Mẫu thân biết chuyện, cũng không truy hỏi lý do ta tự ý quay về Giang Nam nữa.
Chỉ là vẫn còn lo lắng cho hôn sự của ta.
Nhắc đến chuyện này, ta hiếm khi nổi gi/ận với bà.
"Nương, người sớm đã hiểu rõ, nam nhân không hề đáng tin."
Ta còn vài chuyện về kiếp trước chưa nói ra.
Quyền quý cao sang ta đã gả qua rồi, sống chẳng hề tốt đẹp.
Tạ Tuân gây th/ù chuốc oán quá nhiều. Sau khi qu/an h/ệ với hắn rạn nứt, ta luôn lo lắng cho tính mạng của mình. Ta biết, hắn sẽ không bảo vệ ta.
Cuối cùng ta cũng chỉ nhận lấy kết cục ch*t thảm.
Những ngày tháng đó, ta không muốn trải qua nữa.
Chuyện cũ của mẫu thân, trước đây ta luôn tìm cách tránh né.
Chưa bao giờ như hôm nay, giống như vạch trần vết s/ẹo đã đóng vảy mà phơi bày những bí mật giữa bà và sinh phụ.
Sắc mặt bà trở nên khó hiểu, hoảng lo/ạn quay mặt đi.
Sau ngày đó, bà cũng không nhắc lại nữa.
Ta nghĩ, bà sẽ hiểu cho ta.
Trở về Giang Nam những ngày này, ta đã nghỉ ngơi được một thời gian.
Thế nhưng trên giường b/ệnh, á/c mộng thường xuyên đeo bám.
Đã mấy lần, ta tỉnh dậy từ trong mơ, mồ hôi đầm đìa.
Khuôn mặt dữ tợn của Tạ Tuân và đích tỷ đan xen trong giấc mơ, ngay trước mắt ta.
Đêm nay, ta lại mơ thấy mình ra tay với Tạ Tuân trọng thương ngày đó.
Trước khi cây trâm đ/âm xuống, hắn nắm lấy tay ta, phản thủ gi*t ch*t ta.
Cảm giác cây trâm đ/âm vào cổ thật đến mức đ/áng s/ợ.
Ta bị dọa tỉnh.
Mẫu thân vẫn chưa ngủ, đang đọc sách y cũ.
Trong ánh nến lung linh, bà lo lắng nhìn ta: "Lại gặp á/c mộng sao?"
Bà ôm lấy ta, dùng khăn tay tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán ta.
"Chắc chắn con đã chịu uất ức ở kinh thành. Nhưng con không nói, ta cũng sẽ không ép hỏi."
"Giờ đã về đến Giang Nam, còn điều gì khiến con lo lắng, đến mức ăn không ngon ngủ không yên?"
Ta lắc đầu, nép vào lòng bà.
Ta đang đợi.
Đợi một chuyện được hạ hồi phân giải.
Chẳng bao lâu sau.
Chúng ta nhận được thư từ sinh phụ ở kinh thành.
Trong thư nói, đích tỷ bị b/ệnh.
Căn b/ệnh đó đến vô cùng dữ dội, cực kỳ giống với triệu chứng của nương ta năm xưa.
Cũng chính vì thế, hắn cuối cùng mới nhớ đến người cũ ở Giang Nam bị hắn vứt bỏ như cỏ rác.
Nương ta đọc xong thư, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra chút hiểu rõ.
"B/ệnh của đích tỷ con, là do con làm sao?"
Ta không hề phủ nhận.
Ta quả thực đã hạ đ/ộc đích tỷ.
Vào cái ngày nàng đến phòng ta tặng th/uốc mỡ.
Trước khi lên kinh, mẫu thân đã đưa thứ đ/ộc đó cho ta.
Kỳ thực đ/ộc đó hòa tan trong nước sạch, rửa sạch ngay lập tức thì không sao cả.
Thế nhưng ta thật lòng muốn đưa đích tỷ vào chỗ ch*t.
Cái ch*t của ta ở kiếp trước, nếu Tạ Tuân là kẻ chủ mưu, thì nàng chính là ngòi n/ổ thực sự, cũng là kẻ sát nhân thực sự.
Mẫu thân đ/ốt lá thư đi.