Tôi nhìn tờ tiền đó, rồi lại nhìn vóc dáng đã cao hơn nửa cái đầu so với nửa năm trước của nó.
Tôi nhét lại tờ tiền vào lòng bàn tay nó, giúp nó khép từng ngón tay lại.
"Giữ lấy đi."
"Đợi đến ngày con lớn khôn, thực sự muốn tự mình xông pha ra thế giới."
Tôi nuốt nghẹn vào lòng, đưa tay ôm ch/ặt lấy nó.
"Mẹ sẽ tiễn con đến tận ngã tư."
"Cảm ơn con, Tiểu Xuyên. Cảm ơn con đã thay đứa con của mẹ, bình an lớn khôn."
Lâm Tiểu Xuyên đột ngột cứng đờ người, sau đó, nó dùng sức ôm ch/ặt lại tôi, nước mắt vỡ òa, thấm ướt cả vai áo tôi.
Lần này, nó không kìm nén nữa, gật đầu thật mạnh, rồi lớn tiếng gọi:
"Vâng, mẹ."