"Kh/inh Kh/inh, ba chúng ta đã hứa cùng nhau thi vào Đại học A rồi, em định đi đâu?"

Tôi nhịn không nổi nữa, day day thái dương:

"Không phải chứ anh hai, sao ở đâu cũng có mặt anh thế?"

Hệ thống sụp đổ:

【Vì cậu ấy là nam chính đó!】

Tôi cạn lời:

"Đã mấy giờ rồi, sao cậu còn chưa về nhà? Về đi, đứa trẻ à, về nhà đi, được không?"

Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc nói với bố mẹ:

"Còn nữa, có chuyện này con phải làm rõ, con chưa từng có ý định ở lại Đại học A cùng hai người họ."

Biểu cảm của Phó Cận Ngôn cứng đờ.

Vì cốt truyện tiến triển quá nhanh.

Không thể tin, chấn động, tổn thương, hàng loạt biểu cảm kinh điển của nam chính nguyên tác khi biết tin vào các thời điểm khác nhau cứ thế thay phiên xuất hiện trên gương mặt hắn.

Tiếng rè rè của hệ thống gấp gáp như thể bị ch/áy:

【Ái chà ký chủ! Cậu nói sớm quá, nói sớm quá rồi!】

【Cốt truyện phía sau bị cậu làm đảo lộn hết cả rồi! Như vậy sẽ thúc đẩy thiết lập mới, sản sinh ra Bug mới đấy.】

Tôi: 【Xin lỗi, tôi thực sự không nhịn nổi.】

Thái độ của mẹ tôi lại cực kỳ cứng rắn:

"Không được! Nguyện vọng bắt buộc phải là Đại học A! Ba đứa các con ở cùng thành phố, ở gần nhau thì mới có người chăm sóc lẫn nhau chứ."

Tôi bật cười vì tức.

"Con thi được 640 điểm, cô ta thi được 460 điểm, con bị dở hơi à mà phải ở lại Đại học A chỉ để chăm sóc cô ta?"

Thẩm Vũ Ninh vừa nghe thấy thế, khóc càng dữ dội hơn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: "Chị ơi, em biết chị không thích em... nhưng mà, đây là bố mẹ đặc biệt sắp xếp cho chúng ta mà..."

"Cũng may em còn biết tự lượng sức mình, còn biết là chị không thích em."

Cô ta nghẹn lời, tôi quay sang hỏi hai kẻ đầu sỏ:

"Tại sao lại phải sắp xếp như thế? Con thi được điểm này còn cần hai người sắp xếp à? Đây chẳng phải là đang phá hoại tương lai của người khác sao!"

"Hai người có thiên vị thì cũng phải nói lý lẽ, có logic chút được không?"

Tôi cực kỳ khó hiểu.

Hệ thống yếu ớt giải thích:

【Nguyên chủ là thiên kim thật được tìm về nhà họ Thẩm vào năm cấp hai. Nhưng thiên kim giả vừa trà xanh vừa biết diễn. Dù sao bố mẹ cũng đã nuôi cô ta 18 năm, lo lắng thiên kim giả mất cân bằng tâm lý, nên mới đặc biệt thiên vị thiên kim giả, xa lánh nguyên chủ trăm bề.】

Tôi: 【...】

Quả nhiên, nghe thấy sự chất vấn của tôi, mẹ tôi như bị chạm vào công tắc, đột nhiên trở nên cuồ/ng lo/ạn:

"Con nói Đại học A tệ hại như vậy, con chẳng qua cũng chỉ cao hơn điểm chuẩn của Đại học A mấy năm trước có 30 điểm thôi, Ninh Ninh chẳng phải cũng nhờ điểm chuyên ngành nghệ thuật cao mới vào được sao?"

Tôi: "Đúng, Đại học A không tệ, con nói cho mẹ biết, con không muốn đi, chính là vì hai người ở thành phố A, cô ta cũng ở Đại học A, giờ hiểu chưa?"

"Tại sao con lúc nào cũng ích kỷ như thế! Ninh Ninh thi đỗ Đại học A đã là vượt quá phong độ rồi, con là chị, vì đại cục mà hy sinh một chút thì sao chứ?"

Tôi: "Đại cục? Cô ta thi không tốt thì từ bao giờ trở thành đại cục của nhà họ Thẩm rồi?"

"Sao, cô ta sửa tàu sân bay cho quốc gia, hay là người rung chuông niêm yết cho nhà họ Thẩm thế?"

"Cô ta vượt quá phong độ đó là giới hạn trí tuệ của cô ta, không phải giới hạn tương lai của con."

"Phiền mẹ làm ơn hiểu cho rõ được không?"

"Cô ta đã 18 tuổi rồi, hai người vẫn không nỡ buông tay, vậy thì cứ để cô ta làm con gái của hai người đi! Tìm con về làm gì?"

Mẹ tôi tức đến mức đầu ngón tay r/un r/ẩy:

"Được! Cút! Bây giờ cút ngay cho ta!"

"Ta coi như chưa từng sinh ra đứa con gái như con!"

Nghe thấy câu này, tôi chắp hai tay, thành kính bái lạy:

"Mẹ ơi! Mẹ hiền của con!"

"Con đợi đúng câu này của mẹ đấy!"

Lời vừa dứt, tôi vơ lấy chiếc cặp sách màu hồng nhỏ của nguyên chủ, chạy biến ra khỏi cửa.

Đến cổng lớn, bố tôi đột nhiên đuổi theo.

Ông ấy với vẻ mặt phức tạp nhét vào tay tôi một tấm thẻ, hạ thấp giọng:

"Kh/inh Kh/inh, mẹ con chỉ nói lời gi/ận dỗi thôi. Trong thẻ có 10 ngàn, con cầm lấy mà lo liệu chỗ ở bên ngoài trước, nghe lời, vài ngày nữa mẹ hết gi/ận thì về."

Trong ký ức, mỗi lần nguyên chủ chịu ấm ức, ông ấy đều làm như vậy.

Nhét chút tiền, nói vài lời mềm mỏng.

Nguyên chủ liền coi đó là báu vật, cảm thấy trong nhà này ít nhất vẫn còn có bố.

Tôi nhìn tấm thẻ trong tay, cười khẩy một tiếng.

...

Sau khi tôi đi, giọng điệu tủi thân của Thẩm Vũ Ninh truyền đến:

"Chị một mình ở bên ngoài thì biết sống sao đây... Anh Cận Ngôn, anh mau đi khuyên chị về đi."

"Ninh Ninh, em không có lỗi!" Phó Cận Ngôn ngăn cô ta lại.

Người đàn ông xoay người nhìn theo bóng lưng tôi, phẫn nộ nói:

"Chú dì đừng gi/ận, cô ta chính là do hai người chiều hư rồi!"

Thẩm Vũ Ninh khóc lóc nức nở: "Là lỗi của em, để em đi khuyên chị ấy, cùng lắm thì, cùng lắm thì em về nhà."

"Nhưng bố mẹ yên tâm, sau này khi bố mẹ già rồi, nếu chị không muốn chăm sóc, con nhất định sẽ phụng dưỡng hai người."

Thẩm Vũ Ninh nước mắt đầm đìa, giọng điệu khẩn thiết, đến cả bố mẹ cũng đỏ hoe mắt.

Mẹ Thẩm lau nước mắt:

"Nuôi con 18 năm, mẹ sớm đã coi con như con gái ruột rồi, mẹ sao nỡ để con đi chịu khổ. Trong lòng mẹ, không ai vượt qua được con. Kể cả Thẩm Vũ Kh/inh cũng không được!"

"Mẹ!" Thẩm Vũ Ninh oà khóc ôm chầm lấy mẹ Thẩm.

Bố Thẩm day day thái dương, mặt đầy vẻ phiền muộn:"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉnh sửa cốt truyện

Chương 8
Dưỡng mẫu trước lúc lâm chung mới thổ lộ, thân phận của ta vốn là đích nữ chân chính của Định An Hầu phủ. Khi ấy, ta đã sắp chết đói giữa cơn hoạn nạn, chỉ còn thoi thóp hơi tàn mà tìm tới cửa Hầu phủ. Đúng lúc giả thiên kim cùng thế tử Quốc công phủ đang cử hành đại hôn. Vừa nhìn thấy người thân, trong đầu ta bỗng vang lên một tiếng nói: 【Khốn kiếp, sao nữ chính trong văn đoàn sủng của ta lại đổi người rồi!】 Ta ngẩn người tại chỗ. Nó vội vàng an ủi: 【Nữ nhi chớ sợ, ta lập tức sửa lại cốt truyện, tráo đổi linh hồn của ngươi và giả thiên kim, như vậy ngươi có thể trở về làm nữ chính, gả cho nam chính, tiếp tục làm người được vạn người yêu chiều.】 Ta hoàn hồn, hỏi nó trong tâm trí: 【Tráo đổi với kẻ khác có được chăng?】 【Được thì cũng được đó...】 Ta hít sâu một hơi, nhìn về phía nam tử bên cạnh giả thiên kim, ánh mắt âm trầm, 【Vậy thì tốt, ta muốn tráo đổi với hắn.】 Nam chính, Lý Tuy.
Nữ Cường
Cổ trang
0
Thư Hà Chương 8