"Chú cảnh sát! Là cháu báo án! Cháu muốn tố cáo cô ta, người này đến khách sạn gây rối vô lý, làm lo/ạn trật tự công cộng, còn buông lời đe dọa——"

Ánh mắt cảnh sát sắc lạnh, trực tiếp đưa ra lệnh triệu tập:

"Thẩm Vũ Ninh, có người tố cáo cô có hành vi cố ý sửa đổi nguyện vọng thi đại học của người khác. Vì tính chất vụ án nghiêm trọng, đã đạt tiêu chuẩn khởi tố hình sự, mời cô lập tức hợp tác đi cùng chúng tôi một chuyến."

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Thẩm Vũ Ninh ch*t lặng tại chỗ, đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ.

Bố mẹ và Thẩm Diệc An càng như bị sét đá/nh ngang tai, cả người đờ đẫn tại chỗ.

"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Mẹ tôi là người đầu tiên hét lên, đi/ên cuồ/ng chắn trước mặt Thẩm Vũ Ninh, chột dạ nói:

"Đồng chí cảnh sát, các anh có nhầm lẫn gì không? Ninh Ninh không thể nào làm chuyện như vậy!"

Thẩm Diệc An mặt mày tái mét phụ họa: "Thẩm Vũ Kh/inh, cô bớt dọa người đi! Nói suông không bằng chứng, cô có bằng chứng gì nói là Ninh Ninh sửa?"

Tôi lấy điện thoại ra, thong thả lướt màn hình.

Nhấn nút phát.

【Chị ơi, em biết chị không đăng ký. Nhưng em là em gái, không thể trơ mắt nhìn chị làm trái ý bố mẹ... Em đã sửa nguyện vọng giúp chị từ trước rồi.】

【Vẫn là Ninh Ninh nhà chúng ta...】 Giọng nịnh nọt hài lòng của mẹ tôi vang lên ngay sau đó.

Đoạn ghi âm phát ra trong sảnh, từng chữ rõ ràng như những cái t/át.

Tôi tắt đoạn sau của ghi âm, lạnh lùng nhìn họ:

"Còn muốn cãi nữa không?"

"Có muốn tôi phát tiếp để chứng minh các người chuẩn bị làm chứng giả, cố tình bao che cho cô ta để cản trở công vụ không?"

Mẹ tôi còn định há miệng gào thét, nhưng đã bị bố tôi bịt miệng lại.

Thẩm Vũ Ninh hoàn toàn sụp đổ, toàn thân r/un r/ẩy như cầy sấy, theo bản năng túm lấy vạt áo mẹ tôi.

"Mẹ... c/ứu con... con không muốn ngồi tù... Bố... mẹ!"

"Đưa đi." Cảnh sát lạnh lùng kh/ống ch/ế Thẩm Vũ Ninh.

"Bố! Mẹ! Anh Cận Ngôn c/ứu em với——!"

Trong tiếng gào thét và khóc lóc.

Thẩm Vũ Ninh bị cảnh sát lôi ra khỏi sảnh tiệc.

Tôi quay người nhìn bố mẹ, lạnh lùng nói:

"Trước đây con không hiểu tại sao Thẩm Vũ Ninh và Thẩm Diệc An lại tồi tệ đến thế."

"Vừa nãy con mới biết, có những người làm bố mẹ như hai người, thì bọn họ thực ra mới là những người b/ệnh nhẹ nhất trong cái nhà này rồi!"

Sau này tôi nghe nói.

Vì tôi sửa lại nguyện vọng kịp thời, không gây ra hậu quả không thể c/ứu vãn.

Cuối cùng cô ta bị tạm giam hành chính 5 ngày theo quy định.

Nhưng không lâu sau khi có kết quả xử ph/ạt.

Thẩm Vũ Ninh bị Đại học A hủy bỏ tư cách trúng tuyển vì đạo đức suy đồi, phá hoại sự công bằng trong giáo dục và trật tự tuyển sinh.

Trước khi đi báo danh tại Đại học Z.

Mẹ tôi gọi điện cho tôi.

Tôi nhìn thấy số gọi đến, nhấn chặn.

Thẩm Diệc An gọi lại, chặn.

Phó Cận Ngôn gọi, chặn.

Bố tôi chưa gọi, phòng b/ệnh hơn chữa b/ệnh, chặn luôn.

Cho đến tối, một số lạ hiện lên.

Tôi không để ý nhấn nghe.

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói nhanh như sú/ng liên thanh của mẹ tôi, sợ bị cúp máy:

"Thẩm Vũ Kh/inh! Xét thấy biểu hiện tồi tệ gần đây của con, bố và mẹ đã thống nhất quyết định c/ắt toàn bộ học phí và sinh hoạt phí của con!"

"Nếu con còn muốn nhập học thuận lợi, bây giờ lập tức cút về nhà xin lỗi Ninh Ninh!"

Tôi cười:

"Cái miệng thuê được à mà vội vã trả, nói nhanh thế?"

"Con...!" Mẹ tôi tức gi/ận.

Bố tôi lên giọng người cha nghiêm khắc hừ lạnh:

"Đừng làm lo/ạn nữa! Không đóng học phí cho con, trường đại học nào nhận con! Mau về nhà ngay!"

"Ôi bố ơi, sinh hoạt phí quan trọng lắm ạ! Con sợ quá đi mất!"

Tôi thậm chí còn phối hợp bóp nghẹt giọng mình.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hừ lạnh đắc ý của mẹ tôi:

"Hừ! Biết sợ là tốt!"

Tôi: "Không có sinh hoạt phí của bố mẹ, giống như cá không có xe đạp vậy, buồn lắm cơ!"

"Pạch!"

Tôi cúp điện thoại.

Sau khi nhập học, tôi bận đến mức chân không chạm đất.

Ngoài việc học trên lớp.

Tôi đem toàn bộ bản đồ thương mại ở thế giới trước sao chép lại từng chút một ở đây. Ngoại lệ duy nhất là khách sạn K đã tiện tay m/ua lại lần trước.

Sau vài tháng, tôi đã xây dựng một đội ngũ vận hành vốn cấp cao, quyết đoán thâu tóm hàng chục công ty, con số vẫn đang tiếp tục tăng lên.

Bản đồ thương mại phủ khắp các ngành nghề, bao gồm nhưng không giới hạn ở sản xuất ô tô, chế tạo tên lửa, làm từ thiện, sản xuất chip...

Vì hoàn tiền.

Tiền càng tiêu càng nhiều.

Số không trong thẻ nhiều đến mức bảng điều khiển hệ thống sắp không chứa nổi.

Trong thời gian đó, Phó Cận Ngôn ngày nào cũng gọi cho tôi 100 cuộc.

Ồ, sở dĩ thấy con số 100 là vì nhật ký cuộc gọi của điện thoại tôi tối đa chỉ hiển thị 100 cuộc.

Sau này phiền quá không chịu nổi.

Tôi dứt khoát đổi số mới.

Cứ tưởng như vậy sẽ được yên tĩnh hoàn toàn.

Kết quả hôm nay vừa tan học.

Vừa ra khỏi cổng trường, đụng ngay Thẩm Diệc An và Phó Cận Ngôn.

Phó Cận Ngôn không còn vẻ kiêu ngạo ngày thường.

Ngược lại còn vội vàng bước tới nắm lấy tôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi:

"Kh/inh Kh/inh! Cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi..."

"Cái cống ngầm nào không đóng kỹ mà để cậu bò lên thế?" Tôi gh/ê t/ởm lùi lại một bước.

Phó Cận Ngôn đầy tủi thân tố cáo:

"Kh/inh Kh/inh, em có biết thời gian qua anh đã gọi cho em hàng trăm cuộc điện thoại không! Để tìm em anh sắp phát đi/ên rồi!"

Tôi cười lạnh:"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm