Trên bàn bày biện rất đầy đủ, có món cá kho tôi làm, có món ngó sen chiên giòn mà Tôn An An học được từ trại trẻ mồ côi, có trà hoa do Chu Uyển Thanh mang đến, và cả món canh mà Lâm Nguyện ngoài miệng nói phiền phức nhưng đã lén học suốt ba ngày.

Khi bưng canh ra, nó cố ý làm mặt lạnh: “Không ngon cũng đừng có chê.”

Tôn An An nếm thử một miếng, cố tình nhíu mày: “Bình thường.”

Mặt Lâm Nguyện lập tức xị xuống.

Giây tiếp theo, Tôn An An bật cười: “Lừa cậu đấy, ngon lắm.”

Lâm Nguyện chộp lấy chiếc gối ôm định ném vào nó.

Chu Uyển Thanh đứng bên cạnh can ngăn, ngăn qua ngăn lại rồi chính bà cũng bật cười theo.

Tôi ngồi bên bàn, nhìn họ đùa nghịch, hốc mắt dần nóng lên.

20 năm trước, tôi từng tưởng hôn nhân là bến đỗ của đời mình.

18 năm trước, tôi từng tưởng con gái không yêu mình là do tôi làm mẹ chưa tốt.

Ngày ly hôn, tôi từng tưởng mình đã mất đi tất cả.

Nhưng giờ đây tôi mới hiểu, có những mối qu/an h/ệ không phải chỉ dựa vào huyết thống mới thành hình, cũng không phải dựa vào người đàn ông ban phát mới gọi là trọn vẹn.

Lâm Nguyện không phải do tôi sinh ra, nhưng nó đã từng dùng cách vụng về nhất để đẩy tôi ra khỏi hố lửa vào lúc tôi đ/au đớn nhất.

Tôn An An là đứa con tôi đã đá/nh mất, nhưng cô bé không hề đổ lỗi cho cô gái khác vì sai lầm của số phận.

Chu Uyển Thanh từng là kẻ th/ù trong suy nghĩ của tôi, cuối cùng lại cùng tôi đưa kẻ thủ á/c thực sự vào tù.

Chúng tôi đều từng bị những lời dối trá của Lâm Chí Dũng làm tổn thương.

Nhưng chúng tôi không cắn x/é lẫn nhau, không chĩa d/ao vào những người yếu thế hơn.

Chúng tôi xoay mũi d/ao ngược lại, đ/âm thẳng vào kẻ thực sự đáng phải trả giá.

Bốn chiếc ly chạm vào nhau, tiếng kêu trong trẻo.

Lâm Nguyện quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Mẹ, chúc mừng năm mới.”

Tôn An An lập tức sáp lại gần: “Mẹ, chúc mừng năm mới.”

Chu Uyển Thanh cũng cười, nâng ly: “Chúc mừng năm mới.”

Tôi nhìn họ, chợt mỉm cười.

“Chúc mừng năm mới.”

8 năm tù của Lâm Chí Dũng chính là cái kết cho hắn.

Còn cuộc sống của chúng tôi, chỉ mới bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm