「Thẩm Thanh Uyên, ngươi lớn lên ở nơi thôn quê, không thông hiểu quy củ lễ nghi chốn kinh thành." Hắn nói với giọng điệu lạnh nhạt, mang theo vẻ bố thí: "Nể tình ngươi là đích nữ Hầu phủ, môn đăng hộ đối cũng tạm ổn, ta mới cưới ngươi. Vật này là sính lễ, ngươi nhận lấy đi."
Cuối cùng, lời cảnh cáo trong câu nói không chút che giấu, lạnh lùng thẳng thừng: "Trong thời gian chuẩn bị hôn sự, ngươi phải mau chóng học tập lễ pháp thế gia. Đến khi gả vào Quốc Công phủ, nếu ngôn hành không thỏa đáng, kẻ mất mặt không chỉ riêng mình ngươi đâu!"
Vĩnh An Hầu và Hầu phu nhân mừng rỡ khôn cùng.
"Tiểu nữ nhan sắc bình thường, tính tình thô bỉ thiếu giáo dưỡng, có thể được Tạ thế tôn nâng đỡ, đúng là phúc phận tu tám kiếp mới có được."
Hầu phu nhân nghiêm giọng thúc giục: "Thanh Uyên, còn không mau tạ ơn thế tôn?"
Thẩm Tĩnh Nhiên đứng bên cạnh cũng thả lỏng vẻ mặt căng thẳng.
Hắn lên tiếng giục: "Còn không mau nhận lấy tín vật đi."
"Ngươi có thể gả vào Quốc Công phủ, đều nhờ Tri Nhu tâm mang nhân hậu, chủ động nhường nhịn. Ân tình này, ngươi nhất định phải khắc cốt ghi tâm, sau này mọi sự đều phải nhường nhịn nó một chút."
Minh Hoa Quận chúa nghe vậy nhíu mày không tán đồng.
Ánh mắt mọi người đều đầy mong đợi nhìn ta.
Thật nực cười!
Bọn họ muốn đẩy ta vào hố lửa, còn dạy dỗ ta phải biết ơn mang ơn.
Ta nhận lấy vòng ngọc, tay buông lỏng.
"Bộp!"
Vòng ngọc vỡ tan thành mấy đoạn.
Chúng nhân đồng loạt biến sắc.
Thẩm Tĩnh Nhiên càng gi/ận dữ, giơ tay định đá/nh ta: "Thẩm Thanh Uyên, ngươi đúng là rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt!"
"Hôm nay để ta, người làm ca ca này, dạy dỗ lại ngươi quy củ!"
Chỉ là cái t/át này đã bị ta chặn đứng vững vàng.
Ta cười không ra cười nhìn hắn: "Ca ca, môn đăng hộ đối tốt như Quốc Công phủ, ngươi lại chẳng nỡ để muội muội Tri Nhu mà ngươi cưng chiều nhất gả qua đó."
"Chẳng lẽ là vì ngươi đối với nó không phải tình huynh muội, mà là tình nam nữ, nên trong lòng không muốn nó gả cho bất kỳ kẻ nào khác ngoài chính ngươi?"
Chẳng ai còn bận tâm đến chiếc vòng ngọc vỡ kia nữa.
Vô số ánh mắt k/inh h/oàng đổ dồn về phía ta.
Hệ thống thét lên chói tai: "Không được!"
"Không được tiết lộ trước cốt truyện."
Vợ chồng Vĩnh An Hầu sắc mặt khó coi đến cực điểm: "Chắc là Thanh Uyên sốt hai ngày nay chưa khỏi hẳn, nên ở đây nói sảng đó."
"Người đâu, mau đưa đại tiểu thư xuống!"
Lập tức có m/a m/a tiến lên lôi kéo ta.
Ta nhìn Minh Hoa Quận chúa đang kinh ngạc và tổn thương: "Người đàn ông này một mặt m/ập mờ với ngươi, một mặt tơ tưởng đến muội muội trên cùng gia phả với mình, Quận chúa lẽ nào không muốn biết chân tướng sao?"
Thấy m/a m/a sắp kéo ta đi.
Minh Hoa Quận chúa sực tỉnh: "Đợi đã!"
"Nếu ngươi dám ăn nói hồ đồ h/ủy ho/ại danh tiếng của Tĩnh Nhiên ca ca, ta là kẻ đầu tiên không tha cho ngươi."
"Các người có thể đến thư phòng của Thẩm Tĩnh Nhiên mà xem, dưới bàn sách của hắn có một ngăn bí mật, trong đó có rất nhiều bằng chứng..."
Lời ta chưa dứt, đã "phụt" một tiếng phun ra một ngụm m/áu tươi.
Trái tim như bị mũi nhọn đ/âm trúng, thắt ch/ặt lại.
Cơn đ/au dữ dội bùng n/ổ trên từng tấc da th!t.
Hệ thống đe dọa lớn tiếng: "C/âm miệng!"
"Bây giờ c/âm miệng ngay cho ta, nếu không ngươi sẽ sống không bằng ch*t!"
Dựa vào đâu mà phải nghe ngươi.
Ta gh/ét nhất là bị đe dọa.
Cha mẹ ruột của ta trước kia luôn đe dọa ta: Nếu muốn ăn cơm thì đừng b/ắt n/ạt em trai.
Nếu muốn đi học thì phải ngoan ngoãn làm hết những việc đã giao.
Nếu dám đi học cấp ba thì đừng bao giờ quay về cái nhà này.
Nếu không nộp tiền thưởng ra thì đừng gọi chúng ta là cha mẹ.
Nếu ta khuất phục trước sự đe dọa, ta đã sớm thành một đống bùn nhão dưới cống nước bên đường rồi.
Ta không những không dừng lại, mà còn tăng tốc độ nói.
"Tạ Thanh Yến, ngươi tưởng Thẩm Tri Nhu thật sự vì lương tâm bất an mới nhường ngươi cho ta sao?"
"Nó sớm đã nhắm vào Thái tử, muốn làm Thái tử phi rồi."
"Nhưng lại vì danh tiếng không thể từ hôn với ngươi, nên mới muốn nhét ta cho ngươi."
Vợ chồng Hầu gia nhảy dựng lên vì lo lắng.
"C/âm miệng, c/âm miệng!"
"Người đâu, bịt miệng nó lại!"
Bịt không nổi, ta cứ liên tục phun m/áu.
Minh Hoa Quận chúa chắn trước mặt ta, sai nha hoàn của mình: "Mau đi mời đại phu."
Lại nói: "Còn lời gì, ngươi nói hết ra đi."
Khóe miệng ta nở nụ cười đ/ộc á/c, nhìn vợ chồng Hầu gia đang hoảng lo/ạn mất phương hướng.
"Hầu gia, phu nhân."
"Bàn tính như ý của Thẩm Tri Nhu, các người thừa biết rõ."
"Các người cũng mong nó bám được cành cao là Thái tử, các người chính là ôm tâm tư muốn ta thay người gả đi, mới nhận ta về."
"Các người trong lòng căn bản coi thường đứa con gái nhà nông như ta, dù ta có là m/áu mủ ruột th!t của các người, có đúng không!"
Vĩnh An Hầu tức đến đứng không vững.
"Hồ ngôn lo/ạn ngữ, ngươi bị đi/ên rồi phải không?"
Hầu phu nhân càng nói lời sắc bén: "Ngươi không phải con gái ta, chắc chắn là kẻ th/ù nào đó cố ý cài vào Hầu phủ, cố tình phá hoại danh tiếng của Tri Nhu."
"Nói, là kẻ nào phái ngươi đến!"
Chậc!
Để bảo vệ cháu gái, đến con gái ruột cũng không nhận.
Vậy thì để ta tặng cho bà một đò/n chí mạng.
Ta vừa phun m/áu vừa cười nhìn bà: "Hầu phu nhân, bà có biết tại sao Hầu gia lại đối tốt với Thẩm Tri Nhu như vậy không?"
"Bởi vì Thẩm Tri Nhu trông rất giống sinh mẫu đã mất sớm của nó."
"Mà sinh mẫu của nó, chính là ánh trăng sáng mà Hầu gia giấu kín trong lòng đấy."
Hầu phu nhân đột ngột quay đầu nhìn về phía phu quân nhà mình.