Nhật Nguyệt Rạng Ngời

Chương 8

29/06/2026 12:07

Giờ đây chúng lại bị ta dâng lên trước mặt Trưởng Công chúa.

Trưởng Công chúa thức đêm tiến cung diện thánh.

Đế vương nào mà chịu được việc con trai mình lén nuôi trọng binh.

Huống hồ lại còn là Thái tử.

Cấm vệ quân xuất động ngay trong đêm, vây kín phủ Vĩnh An Hầu.

Khi Vĩnh An Hầu, Hầu phu nhân, Thẩm Tĩnh Nhiên và Thẩm Tri Nhu bị dẫn ra ngoài, ai nấy đều ngơ ngác.

Đuốc và đèn lồng thắp sáng cả con phố Chu Tước.

Ta đứng bên cạnh Triệu gia lệnh, nhìn gia đình này như lũ chó nhà có tang.

Chúng giãy giụa kêu gào, làm những việc vô ích.

Cấm vệ quân lôi chúng đến Đại Lý Tự.

Cuối cùng gia đình này cũng nhìn thấy ta.

Vĩnh An Hầu trợn trừng mắt, kinh hãi và gi/ận dữ trào dâng, chợt bừng tỉnh: "Thẩm Thanh Uyên, là ngươi!"

"Hóa ra tất cả đều do một tay ngươi sắp đặt! Ta nhất định phải băm ngươi ra thành trăm mảnh!"

Ta đứng tại chỗ, khóe môi nở nụ cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba người trước mặt.

Sau khi xuyên tới đây, lần đầu tiên ta gọi họ: "Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng..."

"Kiếp sau nhớ làm người có lương tâm."

"Các người không chịu nhận ta, vậy ta cũng không thu x/ác cho các người nữa, coi như cho lũ chó hoang thêm bữa ăn vậy."

Thẩm Tri Nhu lúc này không còn vẻ yếu đuối, nó nhảy cẫng lên như con cá mắc cạn, túm không nổi.

"Dựa vào đâu, ngươi chỉ là một con nhỏ thôn quê, dựa vào đâu mà thắng được ta?"

"Dựa vào đâu mà đối xử với ta như vậy!"

Ta mặt không cảm xúc: "Ta đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng có chọc vào ta."

"Ta không có hứng thú tranh đấu kiểu đàn bà."

"Chỉ thích ch/ém đ/ao nhanh c/ắt dây rối thôi..."

Dứt lời, ta làm động tác 🈹 cổ.

Cuộc điều tra diễn ra rất nhanh.

Thái tử bị giáng làm thứ dân, giam cầm trọn đời.

Vĩnh An Hầu giúp Thái tử nuôi binh riêng, sự thật rành rành.

Nam đinh phủ Vĩnh An Hầu bị xử trảm, nữ quyến bị sung vào Giáo phường ty làm kỹ nữ.

Còn về phần ta, vì đại nghĩa diệt thân nên được Hoàng đế khen ngợi hết lời, phong làm Chiêu Nghĩa Huyện chúa.

Phủ Vĩnh An Hầu rộng lớn cùng toàn bộ gia sản cũng để lại cho ta.

Đương nhiên không phải vì Hoàng đế nhân từ.

Mà là vì ngài cần làm gương, nói cho mọi người biết: Chỉ cần ngươi trung thành với trẫm, trẫm sẽ đối đãi tử tế với ngươi.

Người ở kinh thành chắc sau lưng cũng bàn tán ta gi*t 🔪 người thân, đại nghịch bất đạo.

Nhưng bệ hạ trọng dụng ta, Trưởng Công chúa cũng coi trọng ta.

Nên bề ngoài họ đều tươi cười đón tiếp ta.

Thậm chí còn có không ít người nhờ bà mối đến xem mắt.

Cả cái Hầu phủ rộng lớn chỉ còn mình ta, nếu cưới ta về, chẳng phải số gia sản kia đều thu vào túi sao.

Ta nhận được lời mời của Tạ Thanh Yến.

Hẹn ta ra ngoài ngoại thành đạp thanh.

Giờ đang là mùa cỏ mọc chim bay, nam nữ trẻ tuổi hẹn nhau đạp thanh là bước đầu tiên để x/ác định tình cảm.

Hệ thống im hơi lặng tiếng từ lâu bỗng xuất hiện.

Nó nói: "Túc chủ, chuyện đã đến nước này, những chuyện trước kia ta không tính toán nữa."

"Ngươi là nữ chính, bây giờ chỉ cần ngươi định tình với nam chính, câu chuyện này coi như kết thúc."

"Những tiền bối bị ta nh/ốt trong hư không kia, đều có thể giải thoát, trở về thế giới vốn có của họ."

"Họ đều là đồng tộc của ngươi, còn giúp ngươi nhiều lần, chẳng lẽ ngươi định thấy ch*t không c/ứu?"

Những âm thanh mơ hồ cùng nhau ùa ra.

"Chúng ta có thể về được rồi sao?"

"Ta nhớ cha mẹ ta quá!"

"Các ngươi đừng để hệ thống ly gián..."

Đám âm thanh này bắt đầu tranh cãi.

Một lúc lâu sau, giọng nói dịu dàng kia lại vang lên: "Tiếu Tiếu, hãy làm điều con muốn."

"Hãy làm theo ý nguyện của mình."

Ta hỏi: "Các người không muốn rời đi sao?"

Giọng nói đó cười: "Tất nhiên là muốn!"

"Nhưng nếu dùng tự do của chúng ta để ràng buộc con, thì chúng ta và hệ thống có gì khác nhau?"

"Đúng, chúng ta không thể tiếp tay cho kẻ á/c."

"Dù sao chúng ta cũng bị nh/ốt lâu lắm rồi."

"Tiếu Tiếu, hãy sống thật tốt thay phần chúng ta!"

...

Rất nhiều giọng nói cùng phát ra.

Nhưng nhanh chóng bị hệ thống tức gi/ận át đi.

Tạ Thanh Yến hôm nay đến một mình, ngay cả tùy tùng cũng không mang theo, rõ ràng là đã ăn mặc rất chỉn chu.

Bộ cẩm bào màu đỏ kim thêu cành hoa lấp lánh, cổ áo và tay áo viền chỉ bạc, đai lưng ngọc treo miếng ngọc bội tinh xảo.

Mái tóc đen chải chuốt kỹ lưỡng, vương miện vàng cố định lọn tóc, làm tôn lên đôi lông mày như được đ/ao c/ắt, đôi mắt tựa sao trời.

Ánh xuân tươi đẹp, chàng đứng dưới gốc cây ngọc lan, nhất thời không biết là người đẹp hơn hoa, hay hoa kiều diễm hơn người.

Chúng ta tản bộ dọc theo con đường nhỏ, hai bên đường đều là hoa dại không tên nở rộ.

Trên cành cây, chim á/c là hót líu lo không ngừng.

Không khí thật tuyệt vời.

Tạ Thanh Yến lấy ra một chiếc hộp gỗ.

Sau khi mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền ngọc lục bảo.

"Đôi vòng ngọc lần trước không hợp ý nàng, nàng đã làm vỡ nó rồi."

"Sợi dây chuyền này là ta c/ầu x/in ngoại tổ mẫu cho, là vật mà Hoàng hậu tiền triều từng đeo."

Đáy mắt chàng tràn đầy sự khẩn cầu: "Dùng nó làm vật định tình của chúng ta, được không?"

Đẹp thật đấy.

"Đeo giúp ta đi."

Tạ Thanh Yến vui mừng khôn xiết, lập tức đeo dây chuyền lên cổ cho ta, còn lùi lại mấy bước để chiêm ngưỡng.

"Thanh Uyên, nàng đẹp quá!"

Chàng thử chạm vào tay ta, tiếp tục bước đi.

Còn chu đáo hái một nắm hoa dại xinh xắn ven đường đưa cho ta.

Gió nhẹ thổi qua, làm rối những sợi tóc mai của ta.

Chàng đưa tay giúp ta vén tóc, khẽ nói: "Ngày mai ta sẽ cho người đến cầu hôn, được không?"

Ta im lặng không đáp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ phụ pháo hôi không muốn chết

Chương 10
Tôi thuê một căn nhà ma, đêm đầu tiên chuyển đến, giữa không trung bỗng lướt qua những dòng bình luận: 【Nữ phụ pháo hôi đáng thương, yêu đương còn chưa kịp trải qua đã bị nữ quỷ đòi mạng rồi.】 【Sau khi chết còn trở thành tiểu quỷ do nam chính nuôi, đợi đến lúc nam nữ chính ân ái, cô ấy phải phụ trách thổi gió lạnh, tắt đèn, hoàn toàn là chất xúc tác dưới dạng quỷ.】 【Nam chính sắp đến bán kiếm gỗ đào rồi, nếu là tôi thì tôi sẽ quỳ xuống ôm đùi, dù sao giữ mạng vẫn quan trọng hơn.】 Rất nhanh sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một người đàn ông xinh đẹp với khí chất âm nhu giơ thanh kiếm gỗ đào lên hỏi tôi: "Cô gái, căn nhà này của cô tà khí lắm, có muốn mua kiếm gỗ đào không?" "888 tệ, mua một tặng hai, không lừa trẻ già." Tôi thử trả giá: "8 tệ 5 hào được không?" Anh ta nói không được. Tôi trở tay trói người lại luôn.
Hiện đại
Hài hước
Linh Dị
6
Khương Mông Chương 7