Đêm đó, mẹ ta xách giỏ, băng qua ba con phố, tìm đến miếu Thổ Địa ở phía nam thành. Bà dùng nén bạc đó m/ua chuộc một lão canh đêm gần đó, nhờ lão dẫn đường, vòng qua các trạm gác của tàn dư nhà họ Trần.
Tạ Uẩn Văn sau này kể với ta, khi chàng thấy Thẩm Thanh Hà bước vào miếu, chàng cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
"Mẹ nàng nói với ta một câu," chàng kể lại, "Bà nói: 'Nếu ngươi ch*t ở đây, con gái ta cả đời này sẽ không bao giờ cười nữa'."
Mẹ ta ở trong miếu chưa đầy một khắc, bôi th/uốc trị thương cho chàng, thay băng sạch, rồi đổ bát canh gừng nóng vào miệng chàng.
Sau đó bà xách cái giỏ không bước ra, vẻ mặt thản nhiên như vừa đi chợ về.
"Không ch*t được." Đó là câu đầu tiên bà nói với ta. Ta ôm chầm lấy bà, bật khóc. Bà vỗ vỗ lưng ta, bảo: "Đừng khóc. Ngoại tổ phụ con từng dạy ta, nước mắt là thứ vô dụng nhất."
Lại đợi thêm năm ngày. Khâm sai cuối cùng cũng đến tỉnh thành.
Quan viên triều đình tiếp quản phủ nha, dán cáo thị, công bố tội á/c của Trần Cẩm Vinh. Những người vô tội bị giam trong đại lao đều được phóng thích, những người đang lẩn trốn cũng lần lượt ra đầu thú làm chứng.
Ngày Tạ Uẩn Văn được mẹ của gã c/âm đưa ra khỏi miếu Thổ Địa, đưa đến trước mặt ta, tỉnh thành đang có tuyết rơi lất phất.
Chàng g/ầy đến mức không ra hình th/ù gì, hốc mắt trũng sâu, gò má nhô cao. Đi đứng khập khiễng, vết s/ẹo trên lưng cứ đóng vảy lại nứt ra, nứt ra rồi lại đóng vảy.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng rực như những mảnh băng vỡ trên mặt sông mùa đông.
Chàng bước đến trước mặt ta, đứng lại. "Ta về rồi." Ta không nói gì.
"Bằng chứng đã đưa tới. Ta quay về, đến tỉnh thành, muốn tìm thêm vài nhân chứng nữa, không ngờ lại bị người của Trần Cẩm Vinh nhận ra. Bọn chúng bắt ta, giam trong đại lao. Giam suốt hơn bốn tháng. Bọn chúng muốn ta khai ra Lưu ngự sử, ta không nói. Bọn chúng đá/nh ta, ta cũng không nói. Sau này Trần Cẩm Vinh đổ, cai ngục bỏ chạy, ta mới được thả."
Ta vẫn không nói gì. "Nàng... đã lật đổ Trần Cẩm Vinh rồi sao?" Ta gật đầu.
Chàng nhìn ta, bỗng mỉm cười. Cười một hồi, hốc mắt đỏ hoe.
"Ta đã nói là đợi ta về mà." "Chàng đâu có nói chàng sẽ bị đá/nh đến gần ch*t." "Ta không ch*t."
Ta lao tới, ôm ch/ặt lấy chàng. Chàng do dự một chút, rồi đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta.
"Đừng khóc nữa." "Ai khóc chứ?" "Trên mặt nàng toàn nước mắt." "Đó là nước tuyết."
Chàng cười. Ta cũng cười. Cười rồi lại khóc.
Ngày Trần Cẩm Vinh bị áp giải về kinh, đi ngang qua thành Vĩnh An.
Ta đứng trong đám đông ở cổng thành, thấy hắn mặc áo tù, tóc tai bù xù, cổ đeo gông, chân mang xiềng, đi một bước lại kêu một tiếng.
Sai dịch áp giải dừng lại uống nước. Ta bước tới, đứng trước mặt hắn.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu, nhìn ta hồi lâu mà không nhận ra ta là ai.
"Trần Cẩm Vinh, ta tên Mạnh Vãn Đường. Thẩm Hạc Đình là ngoại tổ phụ của ta."
Đôi mắt hắn trợn trừng. Xiềng xích trên gông sắt kêu loảng xoảng.
"Trước khi ngoại tổ phụ ta gieo mình xuống sông, ông đã bị tr/a t/ấn trong lao suốt ba tháng. Những gì ngươi n/ợ ông, kiếp này ngươi trả không hết đâu. Dưới âm tào địa phủ, ông ấy đang đợi ngươi đấy."
Môi Trần Cẩm Vinh r/un r/ẩy, hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Ngươi... ngươi là một nữ tử..."
"Ta là một nữ tử, đã lật ngược ván cờ của ngươi." Ta nhìn vào mắt hắn, từng chữ từng chữ một nói.
"Trời sập, ta vẫn đứng. Còn ngươi, ngươi phải quỳ."
Sai dịch kéo hắn đi. Ta đứng tại chỗ, nhìn xe tù khuất dần nơi cuối đường quan.
Tảng đ/á đ/è nặng trong lòng bao lâu nay, cuối cùng cũng được trút bỏ.
Mẹ ta đứng bên cạnh, nắm ch/ặt tay ta. "Mẹ, người có thể về nhà rồi." Bà không nói gì, nhưng nước mắt đã rơi xuống.
Kết cục của Trương phu nhân còn thê thảm hơn ta tưởng.
Hóa ra nhà họ Trương từ lâu đã là "găng tay trắng" của Trần Cẩm Vinh tại thành Vĩnh An.
Hàng giả mà cửa hàng tơ lụa nhà họ Trương b/án ra, phần lớn lợi nhuận đều dâng lên cho Trần Cẩm Vinh.
Trần Cẩm Vinh đổ, nhà họ Trương mất chỗ dựa, những thương nhân từng bị lừa trước đây liên kết lại kiện lên phủ nha.
Tri phủ mới nhậm chức là người triều đình trực tiếp phái đến, sắt đ/á vô tư.
Ông tra rõ sự cấu kết giữa nhà họ Trương và Trần Cẩm Vinh, phán nhà họ Trương bồi thường toàn bộ tổn thất cho các thương nhân bị hại, ba cửa hàng tơ lụa đều bị niêm phong.
Trương Văn Viễn định bỏ trốn, bị chủ n/ợ chặn ở cổng thành, đá/nh g/ãy một chân.
Ngày Trương phu nhân đến tìm ta, trời đang mưa.
Bà đứng trước cửa nhà ta, tóc bạc trắng, lưng cũng không thẳng nổi nữa.
Y phục trên người tuy là lụa là, nhưng nhăn nhúm, trông như đồ cũ lôi từ đáy hòm ra.
"Mạnh Vãn Đường," bà nói, "Ta đến c/ầu x/in ngươi." "Cầu ta chuyện gì?"
"Cầu ngươi tha cho con trai ta. Chân nó đã g/ãy rồi, cả đời này coi như phế. Ngươi là người rộng lượng, đừng truy c/ứu nữa."
Ta nhìn bà. Người phụ nữ năm xưa từng m/ua chuộc lý chính, thuê l/ưu ma/nh hắt phân, tung tin đồn h/ủy ho/ại danh tiết của ta, thuê người phóng hỏa đ/ốt nhà ta, giờ đây đang quỳ trước mặt ta.
"Ta chưa bao giờ truy c/ứu con trai bà. Là nó tự gây nghiệp, tự mình trả thôi."
"Ngươi..." "Trương phu nhân, lúc bà h/ãm h/ại ta, bà có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?"
Khuôn mặt bà co gi/ật. "Ngươi thắng rồi." Bà đứng dậy, định xoay người bỏ đi.
"Đợi đã." Bà quay đầu lại.