Cô ta nói rồi, "bộp" một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi: "Tôi không biết cô đã dùng tiền đồ của đứa em gái nào để đổi lấy em trai tôi, nhưng giờ tôi muốn thực hiện một giao dịch mới với cô. Tất cả mọi thứ trên người tôi, cô đều có thể lấy đi, chỉ c/ầu x/in cô đổi lại tiền đồ cho em gái tôi!"

Vừa nói, cô ta vừa níu lấy gấu quần tôi, khẩn khoản c/ầu x/in không cho tôi rời đi.

Tôi thở dài, đỡ Chu Hân đứng dậy khỏi mặt đất: "Chu Hân à, việc làm ăn có thực hiện hay không, không phải nghe cô, mà là nghe tôi. Hiện tại là tôi không muốn thực hiện giao dịch này của cô. Tất cả những gì cô có đều rất quý giá, nhưng tôi lại chẳng muốn thứ nào cả."

"Tại sao?" Chu Hân sốt sắng hỏi, "C/ầu x/in cô, bà chủ Hoạn, cô giúp tôi với. Cô muốn tiền tôi cũng có thể đưa cho cô, cô muốn mạng của tôi, cô cứ lấy đi."

Trong lúc cô ta nói, tôi nhìn thấy ánh sáng trên người Chu Hân.

Cô ta giờ đã gần 30 tuổi, tia sáng dần lộ ra từ trong cuộc đời tăm tối trước năm 20 tuổi ấy, giờ đã ngày càng rực rỡ.

"Tôi không cần."

Tôi kìm nén sự cám dỗ trong đáy lòng, li/ếm li/ếm môi: "Chu Hân, cô có thể đi rồi."

Nghe tôi nói vậy, cô ta cụp mắt xuống, xoay người rời đi.

Lại vài năm nữa trôi qua, sáng sớm tinh mơ, dưới lầu tiệm cà phê đã vang lên tiếng đ/ập cửa dữ dội.

"Mở cửa, cô mở cửa cho tôi!"

Tôi thong dong chải chuốt trang điểm xong xuôi, lúc này mới mở cửa tiệm.

Bà Chu đứng ở cửa nhìn thấy tôi, không đợi được nữa mà túm lấy áo tôi.

"Cô Hoạn, c/ầu x/in cô giúp tôi với, lần này, làm gì tôi cũng nguyện ý."

Tôi không nhanh không chậm kìm ch/ặt tay bà Chu, ép bà ta phải buông tay khỏi áo mình.

Mà phía sau bà ta, ông Chu vốn hiếm khi lộ diện cũng bước vào tiệm.

Tôi nhìn vào mắt bà Chu: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Gấp gáp thế sao? Vào trong uống chén trà sáng đã."

Tôi dẫn vợ chồng nhà họ Chu vào tiệm, mời họ ngồi xuống rồi rót hai chén trà.

Bà Chu không đợi được mà uống một ngụm, bị bỏng cũng chẳng hề hay biết.

"Con trai tôi, con trai tôi đang yên đang lành, thành tích cũng rất tốt, tìm được một công việc tốt, nghe nói còn là kỹ thuật viên cao cấp trong giới của chúng nó nữa. Đùng một cái nó bảo tôi, nó muốn đi phẫu thuật chuyển giới!"

Giọng bà ta kích động, thậm chí khi múa may quay cuồ/ng nói chuyện, nước bọt còn b/ắn tung tóe: "Cô Hoạn, con trai tôi có phải bị tà m/a nhập rồi không? Chắc chắn là do mấy đứa con gái của tôi giở trò q/uỷ. Biết thế ngày trước đã tống cổ chúng nó sang nhà họ hàng ở, đàn bà vây quanh nó mới hại nó bị tà m/a nhập!"

Trong lúc nói, bà ta liên tục ch/ửi bới mấy đứa con gái của mình, còn lặp đi lặp lại rằng chúng là sáu con sói mắt trắng.

Tính tuổi ra, Chu Quang Tông đã 25 tuổi, còn người chị nhỏ nhất của nó nay đã 28.

Những đứa con gái đã gần 30, thậm chí 40 tuổi này của bà Chu, không một ai chịu nghe theo sự sắp đặt của bà ta.

Đứa cả lấy chồng, định cư nước ngoài, căn bản không hề liên lạc với bà. Bà muốn sang đòi tiền, nhưng ngay cả visa cũng không làm nổi.

Đứa thứ hai làm giáo viên ở một nơi rất xa, cũng đã lấy chồng, nhưng chưa từng gửi một đồng nào về nhà. Bà đã đến đó một lần, muốn làm lo/ạn, nhưng lại bị đóng cửa từ chối tiếp.

Đứa thứ ba giờ đã trở thành người có sức ảnh hưởng trên mạng, bà từng đến làm lo/ạn đòi tiền, nhưng bị cả mạng xã hội chê cười là mặt dày, bà đành lủi thủi bỏ chạy.

Đứa thứ tư làm nhân viên văn phòng ở thành phố lớn, bà ngay cả cửa tòa nhà cũng không vào được. Tìm đến lãnh đạo của nó, kết quả bị nhận ra là bà mẹ thiên vị của ngôi sao mạng kia, đứng dưới tòa nhà bị người ta chế giễu, đành lại bỏ chạy.

Đứa thứ năm không có công việc cố định, ngày nào cũng ở nhà vẽ tranh. Bà Chu từng đá/nh từng m/ắng, nhưng nó cứ lì lợm không đi, chẳng thèm nhìn sắc mặt của cả nhà.

Đứa thứ sáu thi vào một chuyên ngành ít người học, đến giờ giáo viên hướng dẫn vẫn ép không cho tốt nghiệp. Bà Chu đến đòi tiền, đứa thứ sáu lại c/ầu x/in bà Chu trả n/ợ thẻ tín dụng hộ mình.

Nghe tình trạng hiện tại của sáu cô gái này, tôi cầm tách cà phê che đi khóe miệng đang nhếch lên.

Ông Chu từ đầu đến cuối không nói một lời nào, im lặng như tờ.

Lải nhải xong xuôi, bà Chu mới nói: "Haiz, mấy con sói mắt trắng này hại tôi giờ trước mặt hàng xóm láng giềng chẳng ngẩng đầu lên được. Không nói nữa, không nói nữa..."

"Cô Hoạn, cô nói xem con trai tôi giờ như thế này, tôi phải làm sao đây? Có cái gì đổi được không? Tất cả mọi thứ của sáu đứa con gái này giờ đều có thể đổi, kể cả mạng sống của chúng nó."

Giọng bà ta gấp gáp, cuối cùng cũng lộ ra mục đích thực sự khi giới thiệu về sáu đứa con gái vừa rồi.

Tôi đặt tách cà phê xuống, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, trầm ngâm hồi lâu.

Bà Chu cũng không dám thúc giục tôi, chỉ ngồi đối diện, thấp thỏm bất an nhìn tôi.

"Còn ông Chu thì sao? Ông nghĩ thế nào?" Tôi hỏi, "Hai người ít nhất phải cho tôi biết, các người muốn giao dịch cái gì chứ?"

Ông Chu hiếm khi lên tiếng, giọng ông khàn đặc: "Tôi chỉ cần một đứa cháu trai, tôi muốn nối dõi tông đường."

"Đúng đúng, chúng tôi chỉ cần cháu trai là được, chỉ cần Quang Tông chịu kết hôn sinh con, sinh được cháu trai là chúng tôi mãn nguyện rồi!"

Tôi lấy ra một bản hợp đồng mới, đưa đến trước mặt họ.

"Dùng linh h/ồn của người nhà họ Chu, đổi lấy việc Chu Quang Tông có con nối dõi."

Nhìn bản hợp đồng này, ông Chu và bà Chu không chần chừ mà ký ngay tên mình vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm