Nhìn số tiền đó, lòng tôi không khỏi chua xót. Tôi rất gh/ét đứa em thứ bảy, nhưng cũng không thể hoàn toàn gh/ét bỏ nó.

Các em gái khác cũng kể với tôi rằng, nó thường lén giấu những món ngon để chia cho họ. Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, chỉ cần đổ hết lỗi lên đầu nó, cặp vợ chồng kia sẽ không b/ắt n/ạt họ nữa. Và nó cũng rất tự nhiên mà gánh hết mọi trách nhiệm về mình.

Chúng tôi không thể nào gh/ét nổi nó.

Một ngày sau khi nó thi đại học xong, nó bất ngờ nói với tôi: “Chị ơi, em nghĩ mình là một cô gái.”

Đêm đó, nó tâm sự với tôi rất nhiều. Nó cảm thấy mình là con gái, cũng đã tìm hiểu rất nhiều thông tin trên mạng, nhưng nó sợ hãi. Nó hy vọng người chị đang ở nước ngoài như tôi có thể đưa nó đi khám bác sĩ.

Sau đó, nó quyết định phẫu thuật chuyển giới, nó tin chắc mình phải là một cô gái.

Trước khi uống th/uốc nội tiết, trong một phút ngẫu hứng, tôi đã đưa nó đi lưu trữ t*** t****.

Để chọc tức cặp vợ chồng kia, tôi bảo nó gọi điện thông báo rằng sắp sửa phẫu thuật. Chúng tôi ở tít nước ngoài, họ không thể nào sang được vì tôi biết họ không làm nổi hộ chiếu.

Ngày nó phẫu thuật xong, đứa em thứ năm ở nhà đã gọi cho tôi.

“Họ ch*t rồi.”

Giọng nhẹ tênh.

Em thứ năm gửi cho tôi một tệp tài liệu, đó là những thứ sót lại tại hiện trường vụ t/ai n/ạn của hai người họ. Trong mắt người ngoài, đó chỉ là vài tờ giấy trắng, nhưng chúng tôi lại có thể nhìn thấy nội dung trên đó.

“Tiệm cà phê Hoạn Vụ”.

Phần còn lại là những dòng chữ mà chúng tôi không thể hiểu nổi.

Đứa em thứ sáu chuyên ngành khảo cổ đã dịch được một phần, đại ý là họ nguyện dâng hiến linh h/ồn mình để đổi lấy việc Chu Quang Tông có hậu duệ.

Khi nhìn thấy dòng tin này, Chu Quang Tông đã là một cô gái rồi. Cậu ấy... không, là cô ấy.

Đúng lúc đó, trong hộp thư của cô ấy lặng lẽ nằm một thông báo. T*** t**** của cô đã được chọn, trong tương lai gần, cô ấy sẽ có con của riêng mình. Chỉ là vì bảo mật thông tin, cô ấy sẽ không biết con mình là ai, và đứa trẻ đó cũng sẽ không bao giờ biết được danh tính thực sự của chủ nhân đoạn gen này.

Tôi đã sớm biết cặp vợ chồng đó giao dịch với người khác, chỉ là không ngờ họ thực hiện tất cả ba lần giao dịch, xoay vòng một hồi, cuối cùng cái họ phải trả giá chính là linh h/ồn của mình.

Chu Dung phẫu thuật rất thành công, cô ấy đã hoàn toàn là một cô gái. Sau khi về nước, cô ấy không chút do dự đổi tên mình, rồi nói với tôi: “Chị ơi, em muốn đến xem tiệm cà phê đó.”

Thế là tôi đưa cô ấy đi xem tiệm cà phê. Trong tiệm, tôi nhìn thấy người phụ nữ suốt hơn 20 năm qua nhan sắc không hề thay đổi.

Tôi bắt đầu ngẩn ngơ, ngẩn ngơ nhớ về ngày đầu tiên đến tiệm cà phê đó.

Cô ấy từng nói với tôi: “Tất cả những gì cô có đều rất quý giá, nhưng tôi lại chẳng muốn thứ nào cả.”

Còn người phụ nữ trước mắt này lại hỏi tôi, tại sao tôi không h/ận cô ấy?

Tôi đương nhiên không h/ận cô ấy, tôi lấy tư cách gì mà h/ận cô ấy chứ?

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm