Cỏ Bồ Chưa Tàn

Chương 6

29/06/2026 10:02

Lắc lư một hồi cũng tới trong cung.

Ta được đỡ xuống ngựa.

Đợi vị thôn phu kia cùng vào diện kiến Thánh thượng.

Nào ngờ lại đợi được Hạ Uyên.

Lúc này hắn đầy vẻ đắc ý.

Trên mặt mang nụ cười không giống với Hạ Uyên ngày thường.

Đó là một nụ cười đầy tự tin, nắm chắc vạn vật trong tay.

Ta vừa định lên tiếng, hắn giơ tay ra hiệu, người xung quanh đều lui xuống.

Sau đó hắn đi tới trước mặt ta.

Khóe miệng mang ý cười.

Định chạm vào vai ta, ta liền né tránh.

Trong chốc lát, trên mặt hắn có vui mừng, có gi/ận dữ, cũng có cả... đ/au lòng...

"Vị Ương, nàng cũng trở về rồi đúng không."

Ta khẽ r/un r/ẩy:

"Hạ thế tử đang nói gì vậy, sao ta không hiểu gì cả."

Hắn cười cười:

"Không hiểu cũng không sao, nàng có biết... Trường Tùng không?"

Ta loạng choạng suýt ngã về phía sau.

Hạ Trường Tùng.

Đứa con thứ hai của ta và Hạ Uyên.

Vừa sinh ra đã bị Quốc công phu nhân bế đi.

Từ đó về sau chưa từng gặp lại một lần.

Cho đến khi ta ch*t, chỉ có thể dùng h/ồn phách phiêu dạt bên cạnh Hạ Uyên, nhìn thấy nó mấy lần.

Đôi mày ánh mắt giống hệt ta.

Tính tình cũng thích nhẫn nhịn.

Bị b/ắt n/ạt cũng không lên tiếng.

Ta cố nén nước mắt, đ/è nén sự chua xót trong lòng.

Hạ Uyên lại như đang thưởng thức nỗi đ/au của ta.

Nhìn thẳng vào ta, ánh mắt lộ vẻ si mê:

"Vị Ương, sau khi nàng đi ta mới biết mình yêu nàng nhiều đến nhường nào."

Hắn từng bước ép sát ta:

"Sau khi nàng đi, ta từng bước xóa sổ cả nhà Sùng Ninh, cả mẹ ta nữa, bà ấy b/ệnh ch*t cũng không đợi được ta..."

Hắn như kẻ si dại:

"Mụ đàn bà đ/ộc á/c đó, ta bẻ g/ãy tay chân mụ, nhét vào trong vò rư/ợu."

"Tên mã phu vu khống nàng, cả nhà hắn bị ta ch/ôn sống..."

Ta siết ch/ặt lòng bàn tay.

Hắn nhìn ra sự sợ hãi của ta.

Ánh mắt lộ vẻ khó hiểu:

"Nàng sợ ta?"

"Nhưng ta đã gi*t sạch những kẻ làm nàng tổn thương rồi mà!"

Ta hít sâu một hơi:

"Chưa, còn thiếu một kẻ."

Hắn nghi hoặc:

"Ai?"

Trong chớp mắt.

Ta siết ch/ặt cây trâm trong tay, vung mạnh một đường.

Một vết m/áu dài từ cổ hắn kéo xuống tận cằm.

Hắn siết ch/ặt tay ta.

Cười lớn:

"Vị Ương, nàng vậy mà lại làm ta bị thương."

Ta tung một cước.

Chạy về phía cổng cung.

Chỉ cầu có người tới.

Bất kể là ai cũng được.

Mà Hạ Uyên đã sớm m/ua chuộc người xung quanh.

Thong dong đi theo sau ta:

"Trốn cái gì, tên thôn phu hôn ước thuở nhỏ kia thực sự bảo vệ được nàng sao?"

"Kiếp này, ta để nàng làm chính thê, Sùng Ninh làm thiếp có được không?"

"Ta sẽ đích thân dẫn nàng đi, để nàng trả lại tất cả những gì nàng từng chịu lên người ả..."

Ta liều mạng chạy.

Trâm cài trên đầu rơi rụng đầy đất.

Trong lúc gần như ngất xỉu.

Tay nắm lấy vạt áo một người.

Siết ch/ặt không buông.

Lại là Tống Thừa Kích.

Không kịp tìm hiểu vì sao hắn xuất hiện ở đây.

Ta chỉ về phía Hạ Uyên:

"Mau tìm bệ hạ, có kẻ tự ý xông vào trong cung."

Tống Thừa Kích cẩn thận đỡ ta đứng dậy.

Nhìn Hạ Uyên đang theo sau ta:

"Hạ thế tử, sao ngươi lại ở đây?"

Hạ Uyên khựng lại.

Có chút nghi hoặc nhìn Tống Thừa Kích:

"Tống Thừa Kích? Sao ngươi lại mặc hỉ phục."

Lúc này ta mới chú ý tới hỉ phục trên người Tống Thừa Kích là bộ đôi với ta.

Tống Thừa Kích cười.

Kéo ta vào lòng:

"Tất nhiên là tới rước thê tử của ta rồi."

Hạ Uyên lộ vẻ không tin nổi.

Sự tự tin lúc nãy tan biến sạch sành sanh:

"Sao có thể, chẳng phải người Vị Ương gả là một tên thôn phu sao?"

Tống Thừa Kích cầm lấy ngọc rồng:

"Không khéo rồi, là ta, từ đầu tới cuối người có hôn ước với Vị Ương đều là ta."

Ta nhìn hắn, cười dịu dàng:

"Ta vốn nghĩ nó có tình cảm với nàng, nên mới nhường nàng một lần."

"Nào ngờ chính ngươi không biết nắm bắt."

"Bây giờ, kẻ xứng đáng đứng bên cạnh Vị Ương, chỉ có ta."

Lời của Tống Thừa Kích n/ổ tung trong n/ão ta.

Khiến ta quên cả nỗi sợ hãi đối với Hạ Uyên.

Hóa ra?

Luôn luôn là hắn?

Vậy thì những lời huênh hoang của ta trong tửu lâu, rằng ta thích... cũng là hắn sao?

Ta đỏ bừng mặt.

Lúc này mới nhận ra mình đã làm bao nhiêu chuyện x/ấu hổ.

Thảo nào Tống Thừa Kích lúc đó lại kỳ lạ như vậy!

Cười sảng khoái như thế!

Ta gi/ận dữ nhìn Tống Thừa Kích.

Hắn lại vẫn giữ nụ cười trên môi.

Sùng Ninh huyện chủ vừa vặn dẫn bệ hạ và nương nương tới.

Bệ hạ mặc long bào vừa tới.

Mọi người có mặt đều quỳ xuống.

Sùng Ninh nhìn ta, lại nhìn Hạ Uyên.

Đôi mắt mở to, đầy gi/ận dữ.

Đi thẳng tới bên cạnh ta, định t/át ta:

"Tiêu Vị Ương! Đồ tiện nhân nhà ngươi! Đêm tân hôn mà cũng muốn quyến rũ Hạ ca ca của ta!"

Ta phản thủ nắm ch/ặt tay ả.

Đẩy mạnh ả ngã xuống đất.

Còn t/át thêm một cái.

Đợi Sùng Ninh phản ứng lại thì hỉ phục trên người đã rá/ch nát.

Ả khó khăn nằm trên đất, vẻ mặt khó tin:

"Ngươi dám đá/nh ta?"

Quay đầu định tìm bệ hạ và nương nương cáo trạng.

Nhưng lại bị Hoàng hậu nương nương làm ngơ.

Hoàng hậu nương nương tiến lên nắm lấy tay ta:

"Ngươi chính là Vị Ương?"

"Cô nương Vị Ương mà Kích nhi nhắc tới?"

"Ta nghe nói ngươi đá/nh mã cầu rất giỏi."

Nhớ lại những lần từng vì Hạ Uyên mà đá/nh Tống Thừa Kích mấy gậy nặng nề.

Ta hơi ngại ngùng cúi đầu.

Sùng Ninh bò dậy, giọng điệu bất mãn:

"Hoàng hậu bá mẫu, sao người không thương con nữa!"

Hoàng hậu giọng lạnh xuống:

"Hoang đường, ngày tân hôn mà lại không biết lễ tiết như vậy."

Dưới sự ngầm cho phép của bệ hạ.

Cung nhân kéo Sùng Ninh đang bất mãn và Hạ Uyên cứ ba bước ngoái đầu một lần ra ngoài.

Hạ Uyên muốn nói gì đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm