Làm bảo mẫu cho giáo sư già đã được năm năm, ông ta r/un r/ẩy lấy ra chiếc nhẫn bạc cầu hôn tôi.
Lần này, tôi không còn vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ đón lấy chiếc nhẫn nữa.
Trên mặt tôi vừa lộ vẻ tự ti, vừa hiện nét kinh ngạc:
"Giáo sư Tôn, với điều kiện của ông, phải tìm người phụ nữ có học thức, vừa tao nhã vừa thoát tục mới đúng."
"Tôi nào xứng với ông!"
Trước khi trọng sinh, nỗi đ/au đớn khi bị đuổi ra khỏi nhà rồi bị xe tông ch*t vẫn còn vương vấn trong cơ thể.
Khi mở mắt ra, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của Tôn Yến Tri đã dí sát ngay trước mặt.
Tôi thấy buồn nôn, theo bản năng lùi lại phía sau.
Tôn Yến Tri lại cười:
"Đường Cúc, tôi biết đột nhiên bị cầu hôn, chắc cô sẽ thấy ngượng ngùng."
"Nhưng cả hai chúng ta đều đã lớn tuổi rồi, chuyện này chắc chắn không thể giống như đám trẻ mà chậm rãi được."
"Cô xem, vợ tôi mất đã mấy năm, cô cũng không còn chồng, thay vì cứ lẻ bóng một mình, chi bằng chúng ta nương tựa vào nhau."
"Tôi có người chăm sóc, cô cũng có chỗ dựa, chẳng phải rất tốt sao? Còn hơn là cô hầu hạ người khác đến lúc không cử động nổi rồi lại không nơi nương tựa."
Tôn Yến Tri là một giáo sư tri thức cao, nói chuyện chậm rãi, nghe có vẻ rất đạo lý.
Trước khi trọng sinh, tôi đã từng bị ông ta lừa như thế.
Tôi sợ phải sống cô đ/ộc đến già, lại chưa từng gặp vị giáo sư nào nho nhã, lịch thiệp như Tôn Yến Tri.
Luôn nghĩ người có học thức như vậy sẽ tốt, biết lẽ phải, biết yêu thương, sau này sẽ không để tôi chịu uất ức.
Ngay cả cầu hôn, ông ta cũng biết m/ua nhẫn bạc.
Nhưng không ngờ, gả cho ông ta mới là nỗi khổ lớn nhất đời tôi.
Trước kia khi làm bảo mẫu cho ông ta, lương mỗi tháng của tôi là năm nghìn.
Nhưng sau khi cưới, tôi không còn lấy một xu.
Tôn Yến Tri mỗi tháng chỉ đưa tôi ba nghìn tiền sinh hoạt phí, có khi không đủ tiêu, tôi còn phải ra ngoài làm thêm việc vặt.
Ông ta lại không thích tôi xuất đầu lộ diện, thường xuyên hỏi tôi có phải muốn chạy theo đàn ông khác không, lời lẽ còn khó nghe hơn cả những kẻ m/ù chữ trong thôn.
Con cái của ông ta cũng không thích tôi, gặp mặt đến tiếng dì cũng chẳng thèm gọi.
Sai khiến tôi như tôi tớ, còn tệ hơn cả lúc tôi làm bảo mẫu.
Điều tồi tệ hơn là, năm thứ hai sau khi tôi gả cho Tôn Yến Tri, ông ta bị xuất huyết n/ão, nằm liệt giường.
Tôi vất vả chăm sóc ông ta suốt mười lăm năm.
Bón cơm bón th/uốc, dọn dẹp vệ sinh, mỗi đêm phải dậy bốn năm lần để lật người, đưa ông ta đi vệ sinh.
Cho đến lúc ch*t, trên người ông ta không hề có lấy một vết loét nào.
Thế nhưng lúc lâm chung, ông ta lại nói bản thân vốn dĩ chẳng coi trọng loại đàn bà chỉ tốt nghiệp tiểu học như tôi.
Đưa nhẫn cho tôi, chỉ để trói chân một đứa bảo mẫu làm không công.
Và ngày hôm sau khi ông ta ch*t, tôi bị hai đứa con của ông ta đuổi ra khỏi nhà.
Không nơi nương tựa, đi lại khó khăn, cuối cùng bị chiếc xe tải lớn tông ch*t trên đường.
Sau khi trọng sinh, nghe những lời Tôn Yến Tri nói y hệt kiếp trước, tôi chỉ thấy buồn nôn.
Tôi tránh bàn tay đang cầm nhẫn của ông ta.
Nhìn ông ta với vẻ tự hổ thẹn:
"Giáo sư Tôn, ông đừng đùa tôi nữa."
"Người như ông, tái hôn phải tìm người có học vấn cao, từng học đại học, dù là có sánh đôi với mấy cô trẻ ba bốn mươi tuổi cũng còn thừa sức."
"Ông nhìn trúng loại người như tôi, chẳng phải biến thành trò cười trong mắt thiên hạ sao?"
Nửa câu đầu, giáo sư Tôn nghe rất đắc ý, nhưng nửa câu sau khiến khóe miệng ông ta gi/ật gi/ật.
Ông ta nhíu mày nhìn tôi:
"Đường Cúc, chắc chắn cô cũng có ưu điểm chứ, sao tôi chọn cô lại thành trò cười được?"
"Không học thức, không tầm vóc, cả đời chỉ là đứa bảo mẫu chuyên dọn phân dọn nước tiểu cho người ta, đến cả việc lau giày cho người vợ trước của ông cũng không xứng. Nếu để người khác biết ông kết hôn với người như tôi, chẳng phải khiến cả nhà ông không ngẩng mặt lên được sao?"
Những lời này không phải tôi nói, mà là Tôn Yến Tri và hai đứa con của ông ta đã nói ở kiếp trước.
Giờ nhắc lại, khiến mặt Tôn Yến Tri lúc đỏ lúc trắng.
Ông ta ngập ngừng hồi lâu mới ấp úng nói:
"Không ai nghĩ như vậy đâu."
"Thật sao?"
Mắt tôi lập tức sáng lên:
"Giáo sư Tôn, ông thực sự muốn cưới tôi sao?"
"Vậy ông có nguyện ý đi đăng ký kết hôn với tôi, rồi tổ chức một đám cưới thật linh đình, để tất cả họ hàng bạn bè đều biết không?"
Tôn Yến Tri lập tức ấp úng trở lại.
Tôi cười lạnh trong lòng, ngoài mặt thì tỏ vẻ thấu hiểu:
"Giáo sư Tôn, tôi biết mình không xứng với ông, ông đừng để tâm."
"Thực ra, tôi thấy nếu ông thực lòng muốn tìm bạn đời, phải đến những nơi cao sang mà tìm."
"Giống như buổi tọa đàm dưỡng sinh ở khu chung cư bên cạnh ấy, trong đó không chỉ có mấy bà chị có học vấn cao vừa nghỉ hưu, mà còn có cả mấy cô trẻ ba bốn mươi tuổi, ai nấy đều xinh đẹp, khí chất, lại còn dịu dàng hiền thục, ông ở bên cạnh những người như vậy, mới đúng là cặp đôi trời sinh chứ."
Tôn Yến Tri hỏi:
"Cô thực sự nghĩ tôi hợp với kiểu người đó sao?"
Tôi gật đầu chân thành, biểu cảm thậm chí còn có chút sùng bái.
Lúc này ông ta mới không nói gì nữa.
Bề ngoài thì bình thản, nhưng tôi biết, ông ta đã nghe lọt tai rồi.
Ha ha, đúng là cóc ghẻ muốn ăn th!t thiên nga.
Để xem cái chân già nua của ông ta có nhảy được cao đến thế không.
Những ngày tiếp theo, Tôn Yến Tri quả nhiên không còn làm phiền tôi nữa.
Mà là âm thầm tìm người nghe ngóng xem trong buổi tọa đàm dưỡng sinh ở khu chung cư bên cạnh rốt cuộc có những ai.