Tình mới chẳng bằng nghĩa xưa

Chương 7

29/06/2026 10:08

Chiếc xe chạy hơn một tiếng đồng hồ, dừng lại tại một bãi cỏ ở vùng ngoại ô.

Không lâu sau khi yêu Cố Thanh Thời, tôi từng đưa anh đến đây.

Đám cưới của bố mẹ tôi được tổ chức chính tại nơi này.

Khi đó bố tôi mới bắt đầu kinh doanh, trong tay không có tiền, nhưng lại muốn dành cho mẹ một đám cưới đẹp đẽ và đáng nhớ. Ông đã nhờ vài người bạn, mất cả tháng trời để dọn dẹp và trang trí lại bãi cỏ hoang này. Cuối cùng, ông đã mang đến cho mẹ một hôn lễ vô cùng ấm áp.

Nhìn những bức ảnh mẹ hạnh phúc tựa đầu vào vai bố, cô bé là tôi khi đó đã quyết định rằng sau này lớn lên, hôn lễ của mình cũng phải diễn ra tại đây.

Giờ đây, bãi cỏ đã được Cố Thanh Thời trang trí lại, tinh tế và lộng lẫy hơn gấp bội so với những gì bố tôi từng làm.

Cố Thanh Thời quỳ một chân xuống, lấy từ trong ng/ực ra chiếc nhẫn kim cương.

"Thư Thư, gả cho anh nhé."

"Phương án trang trí cho địa điểm này anh đã thiết kế từ hai năm trước, nhẫn cưới cũng vậy, anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi."

"Thư Thư, anh luôn muốn cưới em."

Tôi biết anh không nói dối. Hai năm trước, có lần tôi vào thư phòng giúp anh lấy tài liệu, vô tình nhìn thấy bản thiết kế hôn lễ, một xấp dày cộp với hàng chục phương án khác nhau. Cả thiết kế nhẫn kim cương cũng vậy, đều là do Cố Thanh Thời tự tay vẽ từng nét một.

Kể từ ngày đó, tôi đã luôn chờ đợi anh cầu hôn.

Một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, rồi một năm trôi qua. Anh không hề cầu hôn.

Sau đó tôi đã lén vào thư phòng xem lại. Phương án trang trí đã chốt, nhẫn kim cương cũng từ bản vẽ trở thành hiện thực. Tôi lại bắt đầu chờ đợi.

Nửa năm nữa lại trôi qua. Anh vẫn không có động tĩnh gì.

Sau đó, tôi nghe được cuộc trò chuyện của anh với Hứa Đình, cuối cùng cũng hiểu lý do anh chần chừ không cầu hôn. Không phải anh không yêu tôi, cũng không phải anh không muốn kết hôn với tôi, chỉ là có người quan trọng hơn tôi.

Giờ đây, chiếc nhẫn kim cương mà tôi từng lén đeo thử vô số lần đang được Cố Thanh Thời dâng lên bằng cả hai tay. Nhưng tôi đã sớm không còn muốn nó nữa.

Tôi nhìn bãi cỏ xanh mướt một lần nữa, thản nhiên nói: "Cố Thanh Thời, quá muộn rồi."

"Không muộn, không muộn đâu, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc hơn trước kia." Giọng Cố Thanh Thời r/un r/ẩy.

Tôi càng lúc càng bình tĩnh:

"Nếu không phải hôm đó anh có một thoáng hiểu lầm Kevin là bạn trai tôi, liệu anh có cầu hôn không?"

"Anh chẳng qua chỉ là đột nhiên phát hiện ra tôi cũng có thể ở bên người đàn ông khác, anh cảm thấy mình có nguy cơ thực sự mất đi tôi nên mới cuống cuồ/ng lên thôi."

"Nếu tôi không chia tay anh, nếu tôi tiếp tục nhẫn nhịn sự m/ập mờ giữa anh và Hứa Đình, anh chắc chắn vẫn sẽ như trước, vẫn đặt Hứa Đình lên hàng đầu, vẫn không hề cân nhắc đến cảm xúc của tôi."

Cố Thanh Thời như bị những lời của tôi đ/âm trúng, anh im lặng rất lâu, vẫn giữ tư thế quỳ một chân trên đất.

Qua một hồi lâu, anh lau nước mắt.

"Thư Thư, anh xin lỗi."

Tôi nhìn anh từ trên cao xuống.

"Nếu anh thực sự cảm thấy có lỗi, từ nay về sau đừng làm phiền tôi nữa."

Anh trả lời tôi bằng sự im lặng.

Một cơn gió thổi qua.

Những chiếc chuông gió trang trí trên bãi cỏ đung đưa theo gió.

Như đang vẫy tay chào.

Chào tạm biệt quá khứ.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm