Trong mắt họ, đó là vẻ kh/inh bỉ mà tôi đã chứng kiến vô số lần hồi học cấp ba.
Cơn gi/ận dữ trong nháy mắt nuốt chửng lấy lý trí của tôi.
Tôi vừa định bước tới chỗ cô ta để lý lẽ cho ra nhẽ, thì lại thoáng thấy ở cửa, vị tổng giám đốc đang dẫn Cận Dã bước vào công ty.
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, Cận Dã đã che chở Tôn Vũ Nhu ra sau lưng.
Hắn lịch thiệp, chỉn chu, nhưng lời nói ra lại đầy sát thương:
“Cô Thẩm, Vũ Nhu nói sai sao?”
“Chuyện bê bối năm xưa của mẹ cô, có cần tôi lật lại cho mọi người cùng xem không?”
Hắn lại nhìn về phía tổng giám đốc, ám chỉ:
“Dự án tôi có thể ký.”
“Nhưng người phụ trách dự án, tôi không hy vọng là cô Thẩm.”
Cận Dã tùy ý chỉ tay về phía một người khác đang đứng cách đó không xa:
“Cứ viết tên cậu ta là được.”
Dự án tôi vất vả thực hiện suốt ba tháng trời, cứ như thế trở thành thành quả của người khác.
Sự nghiệp và tương lai của tôi, cuối cùng vẫn dừng bước trước hai câu nói của Cận Dã.
Mọi thứ đến nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Sau khi Cận Dã và tổng giám đốc vào thang máy, mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán:
“Hóa ra cô Tôn đây là bạn gái của Cận tổng!”
“Trưởng phòng Thẩm nói người ta là tình nhân nhỏ, không phải là tung tin đồn nhảm để bám víu sao?”
...
“Tôi tìm thấy tin tức về mẹ của Trưởng phòng Thẩm rồi, hot thật sự luôn.”
...
“Các người nói xem, liệu Trưởng phòng Thẩm có phải là tình nhân nhỏ của Cận tổng không?”
“Cô gái kia chỉ đến để khẳng định chủ quyền thôi sao?”
“Dù sao mẹ Trưởng phòng Thẩm đã như thế, làm con gái thì có thể trong sạch được sao?”
Khoảnh khắc này, tôi bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Công việc này, dường như cũng chẳng còn gì khó để buông bỏ.
Những đồng nghiệp ngày thường vẫn cảm ơn tôi đã giúp đỡ họ lúc nguy nan, giờ đây đang vội vã phủi sạch qu/an h/ệ với tôi, thậm chí còn tích cực gia nhập vào nhóm người đang bàn tán về tôi.
Chỉ vì Cận Dã không ưa tôi.
Trong lúc thất vọng, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói:
Thẩm Thanh Gia.
Đến một nơi không ai quen biết bạn, có lẽ có thể bắt đầu lại từ đầu.
Sau khi về nhà, tôi tự nh/ốt mình trong phòng làm việc, xử lý những công việc bàn giao cuối cùng.
Tiện thể, tôi xem qua vé máy bay đi Cảng Thành, rồi lại xem các dự án bất động sản ở đó.
Dù sao số tiền nhận được gần đây cũng đủ để m/ua một căn nhà ở thật thoải mái.
Lúc này, máy tính của Cận Dã liên tục vang lên thông báo tin nhắn.
Tôi liếc nhìn, hóa ra là đồng bộ hóa nhóm chat của hắn và bạn bè.
Họ đang cá cược.
Một vụ cá cược liên quan đến tôi.
Có người đề nghị Cận Dã giả vờ phá sản để thăm dò xem liệu tôi có thực lòng với hắn hay không.
Tiền cược của họ rất lớn, ít thì vài trăm nghìn, nhiều thì vài triệu.
Có người nói:
“Tôi cá là cô ta giống mẹ mình, chỉ nhắm vào tiền và quyền của đàn ông thôi.”
Cũng có người nói:
“Tôi cá là cô ta yêu thật lòng A Dã, dù sao cũng nhẫn nhịn lâu như vậy rồi.”
“Nhưng vào thời khắc phá sản, tôi vẫn thấy cô ta chắc chắn sẽ bỏ chạy.”
...
Họ đều cho rằng tôi sẽ vứt bỏ Cận Dã.
Nhưng một lúc sau, tin nhắn của Cận Dã hiện lên:
“Tôi cá là cô ấy sẽ không đi.”
Nhìn thấy tin nhắn của hắn, tôi sững người rất lâu, nhưng vẫn gập máy tính lại, coi như chưa từng nhìn thấy.
Ngày hôm sau.
Lại là một đêm mưa tầm tã, nhiệt độ giảm đột ngột.
Tôi cuối cùng cũng hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
Khi về nhà thu dọn hành lý, tôi phát hiện bảo mẫu và quản gia trong nhà đều đã bị cho nghỉ việc.
Những người bạn của Cận Dã cũng đều có mặt ở đó.
Mọi người dường như đều đang chờ đợi xem ai là người chiến thắng thực sự trong vụ cá cược.
Cận Dã ăn mặc giản dị, trên người không còn đeo bất kỳ món trang sức đắt tiền nào.
Hắn ngồi trên ghế sofa, sắc mặt ủ rũ:
“Hành lý của cô đã được thu dọn xong xuôi rồi.”
“Tình hình trong nhà rất tệ.”
“Lần này nếu cô muốn đi, tôi sẽ không ngăn cản.”
Diễn cũng thật giống.
Nhưng ánh mắt thì không thể lừa người.
Đôi mắt hắn đang ráo riết quan sát từng phản ứng của tôi.
Tôi mỉm cười với hắn, chiều theo ý hắn, rơi vào cái bẫy này:
“Được thôi.”
“Vừa hay tôi đã đặt vé máy bay tối nay rồi.”
“Cảm ơn anh đã giúp tôi dọn hành lý.”
Có nhiều người đang nhìn như vậy, Cận Dã sẽ không nói mà không giữ lời.
Hơn nữa lần này, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để từ bỏ mọi thứ ở Kinh Thị.
Bao gồm cả công việc mà tôi tự hào nhất.
Và bao gồm cả, Cận Dã.
Cho nên lời đe dọa của hắn, lần này cuối cùng cũng không còn tác dụng với tôi nữa.
Tôi cầm vali, che ô bước vào cơn mưa tầm tã.
Nhưng tôi còn chưa đi xa, Cận Dã đã đuổi theo.
Hắn thậm chí còn không kịp che ô.
Nước mưa chảy dọc theo mái tóc hắn.
Lúc này, trông hắn quả thực có chút chật vật, thực sự rất giống một công tử nhà giàu sa cơ.
Cận Dã nắm ch/ặt cổ tay tôi, nghiến răng:
“Thẩm Thanh Gia.”
“Vì phá sản, nên cô thực sự không cần tôi nữa sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào cổ tay đang bị hắn giam cầm ch/ặt chẽ, giọng điệu bình thản:
“Đây chẳng phải là điều anh luôn muốn chứng minh sao?”
“Chứng minh tôi không thật lòng với anh, chứng minh tôi sẽ 'có mới nới cũ' với anh.”
“Chứng minh tôi cũng là loại người giống mẹ tôi.”
“Cận Dã, anh đoán đúng rồi, tấm chân tình của tôi dành cho anh đều là giả.”
“Vậy nên, bây giờ có thể buông tay được chưa?”
Trên gương mặt Cận Dã, hiếm hoi xuất hiện vài phần bối rối.
Rất nhanh, hắn giấu đi vẻ bối rối đó.
Bàn tay đang nắm ch/ặt cổ tay tôi dần dần nới lỏng.
Rồi hắn lại như thường lệ, châm chọc cảnh cáo tôi:
“Thẩm Thanh Gia.”
“Có bản lĩnh thì đừng bao giờ quay lại Kinh Thị nữa.”
“Đừng để tôi nhìn thấy cô thêm lần nào nữa.”
Tôi nhìn sâu vào đôi đồng tử đen láy ấy lần cuối cùng.