Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của bà, tự hỏi tại sao lúc này bà lại coi trọng tiền đồ của mình đến thế, mà tương lai lại có thể từ bỏ không chút do dự.

Có lẽ con người thực sự sẽ thay đổi.

Suy nghĩ của tuổi mười bảy khác với suy nghĩ của tuổi ngoài hai mươi.

Lục Hồng Anh tò mò hỏi: "Vậy mình sinh con trai hay con gái?"

Tôi hỏi ngược lại: "Cậu hy vọng là con trai hay con gái?"

Lục Hồng Anh: "Thì đương nhiên con trai hay con gái đều tốt cả."

Tôi nói: "Là con gái."

"Sau khi đứa trẻ chào đời, cậu và Dương Thầm đều rất yêu thương con bé, cưng chiều nó như công chúa nhỏ. Khi đó có rất nhiều người giục hai người sinh thêm con thứ hai, để đứa trẻ có bạn, cũng để Dương Thầm có người kế nghiệp, dù sao sự nghiệp của ông ấy đang lên như diều gặp gió, luôn cần một đứa con trai để nối dõi."

Lục Hồng Anh nhíu mày, trong mắt viết đầy sự không đồng tình.

Chính bà vì là con gái mà bị cha ruồng bỏ, nay nghe thấy những lời lẽ như vậy, đương nhiên sẽ không vui, đặc biệt là khi những lời lẽ đó lại nhắm vào đứa con gái tương lai của bà.

Cơn gi/ận của bà gần như bùng lên ngay lập tức.

Bà nói: "Con gái thì sao mà không kế nghiệp được? Cứ sinh một đứa thôi, để con gái mình tận hưởng tất cả tình yêu và tiền bạc, cho bọn họ gh/en tị đến ch*t."

Tuy tôi chưa từng tận mắt thấy cảnh bố mẹ đối đáp với những lời đó khi tôi chào đời, nhưng tôi luôn cảm thấy đó chính là dáng vẻ mà Lục Hồng Anh vừa thể hiện.

Bằng một cách khác, nó đã hiển hiện trước mặt con gái bà.

Khóe mắt tôi hơi ươn ướt, nằm ngửa nhìn lên trần nhà, nước mắt hòa vào mái tóc, rơi xuống gối.

Có lẽ con người thực sự sẽ thay đổi.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới cất lời lần nữa: "Cậu và Dương Thầm lúc đầu cũng nghĩ như vậy, hai người kiên quyết không sinh thêm con thứ hai."

"Cho đến khi ông ấy ngoại tình."

Vợ chồng cãi vã trong cuộc sống là chuyện bình thường, đủ loại chuyện lớn nhỏ dồn lại, rất khó để không có lúc bùng n/ổ, nếu biết nhường nhịn thì ngày tháng vẫn có thể trôi qua.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ ngay trong giai đoạn nhường nhịn ấy, Dương Thầm đã phạm sai lầm.

Rồi sai lại nối tiếp sai, cuối cùng đến mức không thể c/ứu vãn, tình cảm của hai người xảy ra sự chuyển biến về chất.

Lục Hồng Anh muốn c/ứu vãn, nhưng Dương Thầm đã nếm được vị ngọt ngoài tình yêu, không muốn quay đầu.

Hai người giằng co, oán h/ận lẫn nhau suốt mười tám năm, đày đọa hai người từng yêu nhau trở thành đôi vợ chồng oán h/ận, đày đọa thành hai gia đình, mới thực sự đi đến bước ly hôn.

Mà Lục Hồng Anh là trên đường đi ly hôn thì gặp t/ai n/ạn xe cộ, người mất xe tan.

Lúc đó tôi ở trên xe, tôi đi cùng mẹ đến tòa, bà khuyên nhủ tôi, khai thông tư tưởng cho tôi, thậm chí còn gọi điện cho Dương Thầm, rồi xảy ra tranh cãi.

Khi t/ai n/ạn ập đến, bà là người đầu tiên lao tới che chở cho tôi.

Sau khi phát hiện mình không thể cử động, bà liều mạng đẩy tôi ra khỏi xe, trấn an cảm xúc của tôi, bảo tôi đi gọi người đến c/ứu bà.

Toàn thân tôi đ/au nhức, nhưng tôi không dám dừng bước, chạy đi cầu c/ứu người qua đường.

Nhưng chưa đợi được xe c/ứu thương đến, mẹ đã ra đi trước một bước.

Bà ch*t ngay trước thềm bắt đầu cuộc sống mới.

Lục Hồng Anh nghe xong im lặng rất lâu, có lẽ còn đ/au lòng hơn cả khi nghe sự thật Dương Thầm ngoại tình. Lần này, tôi đã phơi bày mặt x/ấu xí của hôn nhân một cách tỉ mỉ trước mặt bà.

Bằng trải nghiệm của một đứa con, tôi cố gắng hết sức mô tả lại cuộc hôn nhân trong mắt bà.

Đối với một thiếu nữ vẫn còn ôm ấp ảo tưởng tươi đẹp về tình yêu, điều này thật khó chấp nhận.

Lục Hồng Anh quay người đi, có lẽ là không muốn để tôi thấy dáng vẻ bà rơi nước mắt.

"Cậu có khả năng kể chuyện quá, mình nghe mà cũng khóc theo."

Có lẽ vì đó không phải chuyện kể, mà là sự thật.

Là mười tám năm tôi đã thực sự trải qua, nên hạnh phúc là thật, mà đ/au khổ cũng là thật.

Giọng Lục Hồng Anh hơi khàn, mang theo tiếng nấc, bà nói: "Thực ra lần c/ứu ông ấy, không phải là lần gặp gỡ đầu tiên của chúng mình."

Khi bà bị vứt đến thị trấn này, chẳng quen biết ai, chỉ khi ông bà nội dẫn đi mới ra ngoài làm quen mặt người.

Có những người trước mặt cười tươi khen bà, nhưng khi bà quay lưng đi, họ lại dùng đủ loại ánh mắt kỳ thị nhìn bà, bàn tán chuyện thị phi về bố mẹ bà.

Khi bố bà cưới vợ bé, ông bà nội được mời đến, họ để bà lại nhà một mình, nhờ hàng xóm gửi cơm cho bà.

Nhưng hàng xóm quên mất.

Bà nhịn đói cả ngày ở nhà, đói đến mức hoa mắt chóng mặt.

Không còn cách nào khác, bà đành tự ra ngoài tìm đồ ăn, nhưng bà không có tiền, đường cũng không biết, người cũng chẳng quen.

Thế là bà để mắt đến quả trên cây, muốn trèo lên hái, nhưng chân tay bủn rủn, ngã xuống đất nhiều lần.

Khi còn nhỏ, bà luôn chấp nhất với những chuyện vô nghĩa, ví dụ như chuyện hàng xóm quên bà, bà nhất quyết không sang nhà họ ăn cơm, rõ ràng chỉ cần gõ cửa nhà người ta, nói rõ ràng là được.

Thậm chí nếu đối phương không vui, vẫn tốt hơn là chịu đói.

Hay như chuyện trèo cây lúc đó, bà cứ nhất quyết phải trèo lên, nhất định phải ăn bằng được quả trên đó.

Ông bà nội trước đây từng nói tính cách như bà sớm muộn gì cũng chịu thiệt lớn.

Dương Thầm khi đó đang nấp trên cây, hắn rất thích trèo cây, những cái cây quanh nhà đều bị hắn trèo qua cả rồi, rảnh rỗi lại ở trên cây, như một đứa trẻ hoang dã.

Bà trèo ở dưới bao lâu, hắn ở trên nhìn bấy lâu.

Cuối cùng không chịu nổi nữa, hắn hỏi bà muốn trèo lên làm gì.

Lục Hồng Anh nói đói.

Bà sắp đói lả rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm