Lục Hồng Anh đẫm lệ nói: "Xin lỗi con, mẹ tương lai đã đối xử với con như vậy, để con phải chịu nhiều ấm ức đến thế."
"Đừng vì mẹ mà cố gắng thay đổi quá khứ nữa."
"Điều con cần làm là chấp nhận thực tại và sải bước tiến về tương lai của chính mình."
"Mẹ sẽ yêu con ở những thời điểm khác nhau. Mẹ mãi mãi yêu con."
"Hãy mang theo tình yêu của mẹ mà sống tiếp được không?"
"Nguyện Nguyện."
Tôi khóc đến mức gần như nghẹt thở, cảm nhận được thời gian của mình đang bắt đầu trôi trở lại.
Hóa ra thứ tôi cần chỉ là một lời xin lỗi và một tình yêu kiên định.
Tôi bước ra khỏi vòng tay cô, quay lưng lại với Lục Hồng Anh rồi tiến về phía trước, lần này cô không đuổi theo nắm lấy tay tôi nữa.
Tôi cứ thế đi mãi, cho đến khi bước ra khỏi khoảng thời gian của cô.
Xung quanh hoang vu, thời gian ngưng đọng.
Hóa ra điểm cuối của việc không ngừng luân hồi để c/ứu một người, chính là chấp nhận sự ra đi của họ.
Lần nữa mở mắt ra, tôi nghe thấy tiếng tít tít của máy móc, nhìn thấy bóng dáng tiều tụy ngồi bên đầu giường.
Chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt, tôi đã nghe thấy những tiếng gọi đầy sốt sắng, bác sĩ và y tá nhanh chóng đến bên giường tôi.
Tôi thấy bố mặt đầy vẻ lo âu, ông quay lưng đi gạt nước mắt.
Đã lâu lắm rồi tôi chưa nhìn thấy vẻ mặt này trên gương mặt ông. Từ khi có gia đình thứ hai ở bên ngoài, ông không thường xuyên về nhà, có đôi lúc tôi còn quên cả khuôn mặt ông.
Cố ý hồi tưởng lại, tôi nhận ra ông đã già đi rất nhiều so với trong ký ức, những nếp nhăn đã hằn lên nơi đuôi mắt.
Câu đầu tiên tôi nói sau khi tỉnh lại là: "Con muốn chuyển ra ngoài."
Tôi vẫn không thể chấp nhận việc chung sống dưới một mái nhà với ông, dù ông không thường xuyên về nhà, nhưng ông vẫn có quyền trở về ngôi nhà đó.
Tôi muốn đến một nơi mà nếu không có sự cho phép của tôi, ông không thể tùy ý ra vào.
Bố m/ắng tôi đừng có suy nghĩ lung tung.
Khuôn mặt ông thoáng vẻ dữ tợn, có lẽ vì nghĩ đến việc tôi vừa mới tỉnh lại, ông lại dịu giọng hơn một chút.
"Bố sẽ không cưới ai khác đâu, tất cả mọi thứ trong nhà đều là của con và em trai con."
"Bố biết con h/ận bố vì mẹ con..."
Ông nghẹn ngào. Tin tức Lục Hồng Anh qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông được truyền đi, ông ngây người, không biết phải làm sao.
Họ đã yêu nhau bao nhiêu năm, oán h/ận nhau bao nhiêu năm, cuối cùng lại ch*t khi đang ở trong những tháng ngày chia ly.
Khoảnh khắc nghe tin, ông chẳng có cảm xúc gì, ông bình tĩnh gác máy, trong không gian chỉ có riêng mình, những suy tư vô tận lan tỏa, ký ức ùa về như thủy triều.
Người ta càng lớn tuổi càng thích hồi tưởng quá khứ.
Khi người còn sống, ông chỉ nhớ đến vẻ mặt đáng gh/ét của đối phương, thời gian oán h/ận lẫn nhau dần dài hơn thời gian yêu nhau.
Ông luôn muốn thoát khỏi bà, nhưng khi thực sự mất đi hoàn toàn, ông ngược lại bắt đầu thấy đ/au khổ.
Những ngày con gái hôn mê, trong đầu ông liên tục hiện lên những hình ảnh quá khứ, những giấc mơ trong đêm đều là những ký ức như hình với bóng, như đang chế giễu ông, m/ắng nhiếc ông, trách móc ông, oán h/ận ông...
Ông thậm chí mơ thấy bản thân mình thời trẻ rơi lệ m/áu, dùng ánh mắt như q/uỷ dữ nhìn chằm chằm vào chính mình.
Ông như muốn gi*t ch*t chính mình trong mơ, tự tay ch/ôn vùi cái tương lai đáng gh/ét và đáng h/ận của bản thân.
Nhìn con gái trên giường b/ệnh, Dương Thầm mới bàng hoàng nhận ra đã bao lâu rồi ông không nhìn kỹ con bé.
Rõ ràng năm đó khi con bé chào đời, ông đã thề sẽ chống đỡ bầu trời cho con, để con được vô tư lự, bình an khỏe mạnh sống trọn cuộc đời này...
Dương Thầm hít một hơi thật sâu, nhấn mạnh lại: "Bố sẽ không cưới ai khác, tất cả mọi thứ trong nhà đều sẽ là của con và em trai."
Ông như đang xin lỗi, nhưng lại giống như đã rất lâu rồi không nói lời xin lỗi với ai, ba chữ "xin lỗi" đơn giản đến thế mà lại thật khó để thốt ra.
Tôi chấp nhận lời hứa của ông, nhưng vẫn chọn cách rời đi.
Khi xách vali rời khỏi nhà, tôi ngoảnh đầu nhìn lại một lần.
Ngôi nhà này đã chứng kiến tình yêu của Dương Thầm và Lục Hồng Anh, cũng chứng kiến sự đổ vỡ của tình yêu ấy, những vụn vặt tầm thường của cuộc hôn nhân, nó chứa đựng cả tiếng khóc và nước mắt.
Trước kia tôi bị vứt bỏ ở đây, tự giam mình trong ngục tù.
Giờ đây tôi đã tự mình bước ra ngoài.
Hóa ra rời đi không hề khó khăn đến thế.
Tiến về phía trước cũng vậy.
(Hết)