Bà ta ngồi bệt xuống đất, vừa vỗ đùi vừa gào khóc. Cô con dâu tiến lên khuyên can liền bị bà ta chỉ trích là “chống nạnh ra ngoài”, t/át cho một cái đ/au điếng. Sau đó bà ta nằm lăn ra đất, vừa lăn lộn vừa ch/ửi bới mọi người, thỉnh thoảng lại ngồi dậy khạc nhổ, hỉ mũi về phía họ. Phải đợi đến khi con trai bà ta đi làm về, màn kịch này mới kết thúc.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là dừng lại, không ngờ đây chỉ mới là bắt đầu. Để trả th/ù tôi, bà lão không biết camera giám sát là thứ gì này lại mày mò ra cách né tránh nó. Để không bị camera ở cầu thang quay lại, bà ta bò bằng cả tay chân từ tầng dưới lên, bò đến điểm m/ù của camera phía sảnh thang máy rồi ném rác vào cửa nhà tôi. Những túi nilon đựng nước tiểu, rác thải nhà bếp đầy nước nôi...
Bữa tối hôm nay tôi đặt một phần tôm hùm đất cay. Món này vốn không hợp với người già, nhưng với lòng tham của bà ta, chắc chắn ngay khi cầm được trên tay, bà ta sẽ ăn sạch sành sanh.
“Bộp!”
Tiếng bà Trương chỉ trích con dâu biến mất sau cánh cửa. Tôi đi vào lối cầu thang. Ở góc khuất tầng dưới, một túi đựng đồ quen thuộc bị x/é nát tơi tả, bên cạnh là hộp đựng trống không. Nước sốt không còn sót lại một giọt.
Đêm đó, kim đồng hồ vừa chỉ mười giờ. Chuông cửa thông minh vang lên, là Giang Đào. Tôi không mở cửa, trực tiếp gọi quản lý tòa nhà và đội trưởng bảo vệ lên.
“Đêm hôm khuya khoắt, anh gõ cửa nhà chủ hộ làm gì?”
Nghe thấy câu hỏi vặn của đội trưởng bảo vệ, lúc này tôi mới mở cửa. Thấy tôi bước ra, Giang Đào hớn hở tiến lên định nắm tay tôi, nhưng tôi né được. Đội trưởng bảo vệ và quản lý lập tức chắn trước mặt tôi. Giang Đào chẳng hề sợ hãi, mũi hếch lên trời:
“Là Tô Đường gọi tôi đến.”
“Cô ấy yêu tôi đến mức không thể kiềm chế, một khắc cũng không rời xa tôi được.”
Giọng điệu vô cùng quả quyết. Quả quyết đến mức hai người kia không còn cảnh giác với hắn như trước nữa.
“Giang Đào, trời chưa sáng mà anh đã bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày rồi à?!”
“Tôi yêu anh? Thật nực cười! Trước ngày hôm nay chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?”
Quản lý và đội trưởng bảo vệ lúc này mới nhận ra điều bất thường, Giang Đào là người mới đến hôm nay.
Đội trưởng bảo vệ túm lấy Giang Đào định đưa hắn xuống lầu. Dòng bình luận bắt đầu sốt sắng:
【Chuyện gì xảy ra với Tô Đường vậy? Đã uống th/uốc tình ái rồi mà sao vẫn giữ thái độ tệ hại với số 13 thế này!】
【Chắc là “muốn cự lại đón” thôi, mấy kiểu phụ nữ sự nghiệp này giả tạo lắm, cứ phải bắt người ta theo đuổi cung phụng mới chịu, tận hưởng cảm giác cao cao tại thượng đó mà.】
【Nếu giờ không hạ gục được cô ta, chẳng phải số 13 sẽ mất danh hiệu “chốt hạ đầu tiên” sao?】
Lần này đến lượt Giang Đào cuống lên, hắn vùng vẫy dữ dội:
“Đội trưởng, chúng tôi thật sự là tình đầu ý hợp, chỉ là chưa chính thức x/ác lập qu/an h/ệ thôi.”
“Sáng nay lúc tôi ở dưới hầm để xe, cô ấy còn chủ động đưa nước cho tôi mà.”
Sáng nay lúc xuống hầm lấy xe, tôi thấy một bảo vệ giúp chủ hộ bắt con mèo bị sảy, sáng sớm đã mệt nhễ nhại mồ hôi, nên lúc lái xe đi ngang qua tôi đã tiện tay đưa cho hắn chai nước.
“Tối nay tôi mang đồ ăn đến, cô ấy không những nói cảm ơn mà còn cười với tôi...”
Không muốn nghe hắn lải nhải thêm, tôi nghiêm giọng:
“Đội trưởng Lý, tiêu chuẩn tuyển người của đội bảo vệ các anh giờ thấp đến mức này sao?!”
“Cả người tùy tiện tung tin đồn nhảm về chủ hộ cũng được nhận vào sao?!”
“Giang Đào, anh bị đuổi việc rồi, cút ngay đi!”
Đội trưởng bảo vệ tăng thêm lực tay. Dòng bình luận hoang mang:
【Tô Đường này bị sao vậy, sao vẫn chưa lên tiếng ngăn cản, cô ta không định đuổi việc số 13 thật đấy chứ?】
【Không thể nào, hàng do hệ thống xuất phẩm chắc chắn là đồ xịn, chỉ cần uống th/uốc tình ái là tuyệt đối không muốn rời xa số 13 nửa bước.】
【Liệu cô ta có chưa ăn phần đồ ăn đó không? Tôi nhớ cô ta đặt tôm hùm đất cay, món này là để ăn đêm xem phim mà.】
【Thế thì tiêu rồi, số 13 đến sớm quá.】
【Nếu số 13 bị đuổi việc thật, với mức độ an ninh của khu này, muốn vào lại khó lắm.】
【Khu tân thủ không yêu cầu cao với người chơi, nhưng trong vòng ba tháng phải săn được ba mươi con mồi trong khu vực săn b/ắn của mình, nếu không sẽ coi là thất bại và bị hệ thống xóa sổ.】
Giang Đào nhìn thấy bình luận thì càng vùng vẫy dữ dội hơn.
“Tô Đường, cô thực sự nỡ lòng nhìn tôi bị đuổi đi sao?”
“Sau này cô sẽ yêu tôi đến mức không thể dứt ra được, cô sẽ hối h/ận vì hành động bây giờ đấy!”
“Tôi khuyên cô mau bảo họ thả tôi ra đi.”
“Đội trưởng Lý, đừng vội vàng quyết đoán thế!”
“Tôi thấy chuyện này chưa chắc đã là lỗi của cậu em này đâu.”
Thẩm Bân, con trai bà Trương đi làm về muộn, sau khi đứng xem náo nhiệt một hồi liền chặn đội trưởng bảo vệ lại. Rồi quay sang tôi:
“Tô Đường, đừng vì người ta là bảo vệ mà tùy tiện đùa giỡn tình cảm của người khác.”
“Nếu không phải cô lả lơi quyến rũ, sao hắn lại đến gõ cửa nhà cô?”
“Chúng ta ở cùng tầng, sao hắn không gõ cửa nhà tôi?”
“Không thích nữa thì sau này bớt để hắn xuất hiện trước mắt cô là được.”
“đá/nh kẻ chạy đi không ai đá/nh người chạy lại, đừng hại người ta mất việc.”
“Chồng ơi anh đừng nói bậy, chị Tô không phải người như vậy.”
Lâm Kha vì bụng bầu lớn, giấc ngủ không sâu, nên vừa nghe đội quản lý đến là đã ra ngoài. Để tránh bị vạ lây, cô ấy luôn đứng từ xa, lúc này không màng gì nữa mà lao tới, cố gắng ngăn cản Thẩm Bân.
Mà Thẩm Bân liếc nhìn tôi đầy kh/inh bỉ rồi cao giọng:
“Cô thì biết cái gì?!”