“Cô chỉ biết cày phim, rảnh rỗi thì xem tin tức xã hội đi, mấy người đàn bà sống đ/ộc thân như cô ta là khao khát nhất đấy!”
“Chuyện nhân viên giao hàng, shipper bị kéo vào nhà khi đang làm việc còn ít sao?!”
“Cô tưởng ai cũng giữ mình như mẹ tôi chắc!”
“Nếu ở thời cổ đại, mẹ tôi chắc chắn đã được ban tấm biển tiết hạnh...”
“Đào của tôi, anh đến tìm tôi sao?!”
Cánh cửa đối diện bị đẩy mạnh, bà Trương lao ra như bay.
Thân thủ nhanh nhẹn chẳng giống người sáu mươi tám.
Mà giống mười tám.
“Mẹ, mẹ chậm thôi, đừng ngã!”
Bà Trương vốn dĩ trong mắt chỉ có con trai, lần này lại trực tiếp lách qua người nó, lao vào ôm chầm lấy Giang Đào.
Tay chân phối hợp, bám ch/ặt lấy Giang Đào như một con bạch tuộc.
Giang Đào liều mạng đá/nh đ/ấm, giằng co, nhưng vẫn không tài nào gỡ được bà ta ra.
“Bà già, bà là ai? Bà muốn làm gì, mau xuống khỏi người tôi ngay!”
“Tôi là bảo bối thân yêu của anh đây mà!”
“Anh quên rồi sao? Sáng nay anh còn đưa cho tôi một cái vỏ chai không đấy.”
“Tôi vừa tìm lại được nó rồi, tôi sẽ giữ gìn vật đính ước của chúng ta thật cẩn thận!”
“Tôi chỉ thấy một bà già đang lục thùng rác nhặt vỏ chai nên tiện tay đưa cho bà ta thôi, tôi còn chẳng biết bà ta là bà!”
Bất kể Giang Đào nói gì, bà Trương đều tự động lọc thành những lời thổ lộ thâm tình của người yêu.
“Anh vừa nhìn thấy tôi lần đầu đã yêu tôi rồi, tôi cũng vậy!”
Tôi nhìn Thẩm Bân đang đờ đẫn như gà mắc tóc mà cười châm biếm:
“Thẩm Bân, đoán xem nào? Đúng là gõ nhầm cửa thật đấy.”
“Chúc mừng anh nhé, anh sắp có bố mới rồi!”
“Chỉ là tấm biển tiết hạnh của mẹ anh e là không giữ được nữa đâu!”
Thẩm Bân tức gi/ận đến mất kiểm soát, gầm lên với đội trưởng bảo vệ đang tránh né sang một bên vì sự xuất hiện của bà Trương:
“Đuổi việc tên bảo vệ này, ngay lập tức!”
“Không được!”
“Bân Bân, mẹ không cho phép con đuổi chú Giang của con đi!”
Bà Trương càng quấn ch/ặt hơn, còn không quên hôn hít, cọ xát lên mặt Giang Đào.
“Bà già ch*t ti/ệt, cút xa ra, kinh t/ởm ch*t tôi rồi!”
Không đợi đội trưởng bảo vệ hành động, Giang Đào hoàn toàn bùng n/ổ, dùng sức đẩy mạnh bà Trương đang ngày càng táo tợn ra.
Dòng bình luận vốn đang bị sốc đến mức c/âm nín, giờ đây đi/ên cuồ/ng chạy lo/ạn:
【Bà già ch*t ti/ệt này từ đâu chui ra vậy? Nhức mắt quá đi mất!】
【Thật kinh t/ởm! Cũng không soi gương xem lại mình đi, da nhăn như vỏ cam rồi mà còn dám mơ tưởng đến thanh niên ngoài hai mươi.】
【Tôi thấy là do đọc mấy truyện tổng tài bá đạo yêu phải người đã mãn kinh lại còn mang con theo nhiều quá, nên hỏng cả n/ão rồi!】
Đội trưởng bảo vệ nhìn tôi, lại nhìn Thẩm Bân, cuối cùng xách cổ Giang Đào tống vào thang máy.
“Đó là đàn ông của tao, lũ chó giữ cửa các người dám b/ắt n/ạt anh ấy!”
Bà Trương nhảy cẫng lên, cào thẳng vào mặt đội trưởng bảo vệ.
Nhờ kinh nghiệm né đò/n phong phú, lần này đội trưởng bảo vệ không bị thương trên mặt.
Nhưng cũng để bà Trương thành công chen vào thang máy.
Thẩm Bân thấy mẹ ruột xuống lầu, vội vã chạy sang sảnh thang máy bên kia, nhấn nút xuống.
Còn tôi, sau khi họ rời đi, đã có một đêm ngon giấc, không mộng mị.
Sáng hôm sau, mở khóa điện thoại, thấy tin nhắn trong nhóm cư dân đã 99+.
【Tôi nghe nói đêm qua có cư dân phản ánh tiếng mèo hoang kêu quá to, ảnh hưởng đến nghỉ ngơi, đội bảo vệ nhận tin đến xua đuổi, kết quả phát hiện ra một đôi uyên ương hoang dã.】
【Tôi cũng nghe thấy, tiếng kêu lớn thế, không phải mèo hoang gọi xuân à?】
【Tôi biết, tôi biết, nghe nói có gã thanh niên đi đường tắt, câu dẫn bà già sống đ/ộc thân, kết quả bị con trai bà ta đá/nh, đó là tiếng gào thảm thiết của hắn.】
【Tôi chính là người khiếu nại đây, đêm qua bị ồn đến mức không ngủ nổi nên mới liên lạc đội bảo vệ. Ý định ban đầu chỉ là xua đuổi, sợ đội bảo vệ làm hại mèo nên tôi mới đi theo, giờ tôi chỉ muốn có một đôi mắt chưa từng nhìn thấy cảnh đó thôi.】
Vừa lướt tin đồn, tôi vừa thong dong ăn sáng.
Chuông cửa thông minh đột nhiên vang lên, tôi ngước nhìn.
Lại là Giang Đào.
Hắn vừa nhấn chuông vừa lén lút nhìn quanh.
Chẳng phải hắn bị đuổi việc rồi sao?
Tại sao vẫn có thể lên đây?
Sau khi gọi thành công quản lý và bảo vệ, tôi đẩy cửa ra.
Bị nội dung tiết lộ từ dòng bình luận làm cho chấn động:
【Số 13 đúng là liều mạng để được ở lại khu chung cư, đến mức phải hiến thân cho bà già!】
【Bị làm nh/ục suốt cả đêm! Tôi muốn nôn cả cơm tối hôm qua ra rồi!】
【May mà tôi thấy tình hình không ổn liền thoát ra ngay!】
【Kỳ lạ thế này tôi chưa thấy bao giờ, có ai quay màn hình lại không?】
【Lầu trên, khẩu vị của anh nặng thật đấy!】
Nhân vật chính của tin đồn trong khu chung cư lại chính là bà Trương và Giang Đào!
Quả không hổ danh là th/uốc tình ái do hệ thống xuất phẩm, khiến bà già 68 tuổi hồi xuân!
Giang Đào thấy tôi không hề như hắn mong đợi mà ngã vào lòng, bèn buông tay đang tựa vào khung cửa.
Hắn đưa ra một đĩa bánh bao nóng hổi:
“Sáng nay chưa ăn gì đúng không? Đây là bánh bao mới làm mới hấp, vừa bổ dưỡng vừa tốt cho sức khỏe, ngon hơn đồ ăn ngoài nhiều, ăn đi!”
“Giang Đào, nếu anh còn tiếp tục quấy rối tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Tôi lùi lại một bước, giọng lạnh lùng.
Dòng bình luận tức đi/ên lên:
【Con nhỏ này nhìn là biết hám tiền, sao mà ưa nổi cái loại thức ăn bình dân như bánh bao, số 13, anh phải m/ua burger với bít tết chứ.】