“Cố Thần trở b/ệnh, đang điều trị ngay cạnh phòng cô đấy, rảnh rỗi cô nên qua cảm ơn anh ta một tiếng, nếu không nhờ anh ta thì cô đâu có thể trở thành thế này...”
Ánh mắt tôi trầm xuống, có ý chỉ định. Sắc mặt Lâm Kiều Kiều trở nên dữ tợn.
Sau khi đến thăm “người bạn cũ” này, tôi sang phòng bên cạnh gặp Cố Thần. Sắc mặt anh ta đã bình tĩnh hơn nhiều, vừa thấy tôi xuất hiện, đôi mắt xám xịt ấy liền sáng rực lên.
“Khụ khụ khụ...”
“Thanh Lan, sao anh lại trở thành thế này? Kiếp này em không chắn t/ai n/ạn đó cho anh sao?”
Trong lòng tôi cười nhạt, hóa ra Cố Thần cũng trọng sinh! Vậy thì tốt quá, đôi cặp tra nam tiện nữ này đáng phải nhận lấy quả báo của chính mình!
“Tôi giả vờ không hiểu anh nói gì, nhìn anh với ánh mắt ngây ngô: “Anh đang nói nhảm gì thế? Ngày anh bị t/ai n/ạn, tôi đâu có lên xe cùng anh, là anh tự mình chạy đi tìm Lâm Kiều Kiều mà.”
“Cái gì?!”
Cố Thần gi/ật mình ngồi dậy, nhưng cơn đ/au đốn lại buộc anh ta phải nằm xuống. Tôi ngửi thấy mùi hôi thối từ vết thương đang mủ của anh ta, không nhịđược phải lùi lại một bước.
Sắc mặt Cố Thần đầy vẻ tổn thương: “Sao em không ngăn anh lại, sao không lên xe cùng anh?” Anh ta lẩm bẩm, không thể tin nổi mà sờ soạng xuống nửa thân dưới, x/ác nhận lại đôi chân đã mất và gương mặt đã h/ủy ho/ại.
“Sao có thể như thế, đây chắc chắn là mơ... là mơ...”
Anh ta nhấn vào vết thương đang mủ, cơn đ/au ập đến khiến anh ta cuối cùng cũng nhận ra đây là sự thật.
Anh ta nước mắt giàn giụa: “Sao lại thành ra thế này, rõ ràng sự nghiệp anh phải thành công, đôi chân vẫn còn...”
“Thẩm Thanh Lan, sao em không ngăn anh? Sao không chắn t/ai n/ạn đó cho anh!”
Càng về sau, giọng anh ta càng chét chói. Tôi khoanh tay, nở nụ cười mại mai: “Dựa vào đâu mà tôi phải ngăn anh, lại còn phải chắn t/ai n/ạn cho anh?”
“Kiếp trước anh chẳng phải nói rằng tất cả là do tôi tự nguyện, anh không c/ầu x/in tôi chắn t/ai n/ạn cho anh, thậm chí tiền viện phí cũng không muốn trả? Anh nói dù không có tôi thì anh cũng sẽ không sao mà?”
Cố Thần sực tỉnh: “Thẩm Thanh Lan, em đã trọng sinh từ lâu, còn trơ mắt nhìn anh trở thành phế nhân?”
“Chát!”
Tôi giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt anh ta, kiêu ngạo nói: “Thì sao nào?”
“Giờ trở thành phế nhân cảm giác không dễ chịu đúng không? Yên tâm, kiếp này anh có khối thời gian mà thích nghi!”
“Anh cứ tận hưởng nỗi đ/au của tôi kiếp trước đi, kiếp này cứ thối rửa trong đó mà sống!”
Cố Thần đỏ ngầu mắt, lao về phía tôi muốn đá/nh. Nhưng anh ta đã mất chân, liền ngã đ/ập cả thân xuống đất.
Cảnh sát bên ngoài nghe thấy động tĩnh bước vào, bế anh ta lên giường. Cố Thần đụng vào vết thương, sắc mặt tái nhợt. Anh ta trừng mắt nhìn tôi, ch/ửi bới không ngớt.
“Người tình cũ của anh đang ở phòng bên cạnh đấy, trước kia anh chẳng phải nói dù anh có là phế nhân thì cô ta vẫn yêu anh sao? Sao lần này, cô ta lại phá bỏ con của anh, còn muốn đẩy anh vào tù?”
Cố Thần nghe thế, sắc mặt càng vẹo vọo: “Lâm Kiều Kiều, cô ta dám? Dám phá bỏ con của tao, nếu không phải tại nó thì tao đâu thành ra thế này, tao phải gi*t ch*t nó!”
“Không không không, anh phải cảm ơn cô ta đấy, đợi vết thương lành rồi, anh có thể vào tù luôn rồi~”
Cố Thần đáng đời, đôi cặp cẩu nam nữ này cuối cùng cũng nhận kết cục đáng nhẽ. Tôi cười lớn rồi rời đi.
Không lâu sau, tôi nghe tin Lâm Kiều Kiều bị t/âm th/ần phân liệt, trong b/ệnh viện đã dùng d/ao gọt hoa quả đ/âm ch*t Cố Thần. Cố Thần ch*t ngay tại chỗ. Bố mẹ Cố đầu bạc tiễn đầu xanh, khóc lóc đảo đi/ên. Lâm Kiều Kiều bị đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần cả đời không ra được. Bố mẹ Cố vì tội giam cầm và cố ý gây thương tích nên bị ph/ạt tù chung thân.
Cố Thần trước khi ch*t có gọi cho tôi, khóc lóc xin lỗi, nhưng tôi chẳng bao giờ tha thứ. Mọi thứ đã an bài, trời quang mây tạnh, tôi bắt đầu một cuộc sống mới cùng cha mẹ.