Tôi cười lạnh buông tay, mặc cho chiếc ô đen trong tay bị gió thổi bay, như thể đã cuốn đi mọi khổ đ/au của kiếp trước.
Những năm tháng chẳng dám ngoảnh nhìn ấy, từ nay về sau sẽ không còn là cơn á/c mộng của tôi nữa.
Ngước nhìn lên, mưa tạnh trời quang. Một tia nắng rực rỡ chiếu rọi lên gương mặt tuyệt mỹ của tôi.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ, quay người sải bước về phía bố mẹ đang đứng đằng xa,
nơi đó, một cuộc đời hoàn toàn mới đang chờ đợi tôi...