Tái sinh trở về, việc đầu tiên tôi làm là cho con gái nghỉ hết tất cả các lớp học thêm.

Sau đó, tôi chiều theo mọi yêu cầu của nó.

Nó nói ba năm cấp ba không cần tôi sang trường kèm học, tôi vui vẻ gật đầu.

Nó đòi m/ua chiếc điện thoại đời mới nhất, tôi cũng chiều ý để chồng m/ua cho nó.

Nó nghiện game, kết quả học tập tụt dốc, tôi cũng chẳng còn ngày ngày kè kè bên tai răn dạy nữa.

Chỉ bởi kiếp trước, tôi dốc cạn tâm huyết nuôi con ăn học, cuối cùng cũng giúp nó được bảo thẳng vào đại học Thanh Hoa.

Thế nhưng, ngay ngày nhận giấy bảo thẳng, nó lại đòi đoạn tuyệt qu/an h/ệ với tôi:

«Cô vốn chẳng phải mẹ ruột tôi, bắt tôi học hành chăm chỉ chẳng qua chỉ để giữ thể diện cho bản thân thôi!»

«Bao năm nay tôi chẳng hề có tự do, tôi đã chịu đựng cô đủ rồi!»

Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi bất ngờ bị một chiếc xe tông bay người.

Trước khi nhắm mắt, tôi nghe thấy con gái vui vẻ nói với bố nó:

«Ch*t đi cũng tốt, như vậy bố có thể nối lại duyên với mẹ ruột con rồi!»

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày con gái đỗ vào trường cấp ba trọng điểm.

Con gái Trần Phi Phi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm, tôi liền tổ chức tiệc ăn mừng cho nó.

Trong sảnh tiệc, họ hàng bạn bè đang tấp nập đến chúc mừng tôi.

Mọi người vừa khen Trần Phi Phi thông minh lanh lợi, vừa không ngớt lời tâng bốc tôi dạy con khéo léo.

Trần Phi Phi diện chiếc váy công chúa mẫu mới mà tôi đặc biệt m/ua cho, đứng giữa đám đông trông rất nổi bật.

Thế nhưng nó lại bĩu môi, ánh mắt liếc xéo tôi, lầm bầm: «Bản thân chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết dựa vào con để vớt vát thể diện. Nếu con không muốn học nữa, xem cô còn lấy gì ra trước mặt thiên hạ mà khoe khoang.»

Nhìn bộ dạng đắc chí lại ngông cuồ/ng của nó, hình ảnh kiếp trước tôi bị xe tông ch*t thảm chợt lướt qua tâm trí.

Một luồng h/ận ý cuồn cuộn bỗng trỗi dậy từ sâu thẳm đáy lòng.

Lúc này, cô em chồng ngồi cạnh lên tiếng: «Chị dâu à, Phi Phi là mầm non của Thanh Hoa hay Bắc Kinh đấy, cấp ba là giai đoạn then chốt nhất, ba năm này chị nhất định phải sang trường kèm học cho nó.»

Chưa đợi tôi kịp đáp lời, Trần Phi Phi đã sa sầm mặt, lớn tiếng nói với cô ruột: «Cô đừng xen vào chuyện nhà cháu, cháu chẳng cần cô ấy sang kèm đâu. Cháu muốn ở nội trú, ai mà thích ngày ngày kè kè bên cô ấy chứ?»

Cô em chồng liếc mắt ra hiệu, giả vờ trách m/ắng:

«Đứa bé này, sao lại chẳng biết điều chút nào? Ba năm cấp ba vất vả lắm, cơm trường sao sánh được với tay nghề của mẹ cháu, mà ký túc xá liệu có thoải mái bằng ở nhà ngoài được chứ?»

Tôi sực tỉnh, nhìn hai cô cháu xướng họa nhịp nhàng, trong lòng không khỏi cười khẩy.

«Cô ta vốn chẳng phải mẹ tôi! Cô ta chỉ là kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân người khác thôi. Mẹ tôi là Lâm Phương, chứ không phải cô ta!»

Trần Phi Phi bất chợt ngẩng cao cổ, lớn tiếng quát.

Mọi người trong sảnh tiệc đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi. Trong những ánh mắt ấy, có sự tò mò, có lòng thương cảm, nhưng cũng không thiếu những tia nhìn chế giễu.

Thế nhưng, chẳng có ai đứng ra chỉ trích Trần Phi Phi, người vừa mới xuất sắc giành danh hiệu thủ khoa kỳ thi chuyển cấp.

Tôi mỉm cười, giả vờ ra vẻ bất đắc dĩ: «Đứa bé này, lớn tướng rồi mà vẫn chẳng biết điều. Lúc tôi về làm dâu nhà bố cháu, mẹ ruột cháu đã sinh con cho người khác và đứa bé ấy đã biết chạy lon ton khắp nơi rồi.»

Nghe vậy, khóe miệng cô em chồng khẽ gi/ật lên một cách thiếu tự nhiên.

Tôi tiếp lời: «Giờ cháu đã lớn, tôi cũng phải tôn trọng ý nguyện của cháu. Cháu yên tâm, tôi nhất định sẽ không sang trường kèm học cho cháu đâu.»

Trần Phi Phi thấy tôi nói vậy, tưởng chừng đã nắm được thóp tôi, trên mặt lập tức nở nụ cười đắc chí: «Như vậy còn tạm được, nhưng cô nhất định phải giữ lời đấy.»

«Nhất định rồi, bao nhiêu họ hàng bạn bè ở đây đều có thể làm chứng cho lời tôi nói!»

Cô em chồng thấy tôi thuận theo ý Trần Phi Phi, không chịu sang trường kèm học, liền có phần sốt ruột:

«Chị dâu à, Phi Phi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, lẽ nào chị cũng hồ đồ vậy? Sao lại mặc cho nó muốn làm gì thì làm…»

Tôi ngắt lời cô ta: «Hôm nay là tiệc mừng Phi Phi đỗ trường cấp ba, mọi chuyện cứ để Phi Phi tự quyết định.»

Làm mẹ kèm học cho con cấp ba nghĩa là gì? Đó chẳng khác nào một cơn á/c mộng.

Ngày nào cũng phải dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.

Không chỉ phải đưa đón nó đi học thêm đủ các lớp bồi dưỡng, tỉ mỉ lên thực đơn cân bằng dinh dưỡng, mà còn phải hứng chịu đủ thứ lời lẽ công kích từ nó.

Kiếp trước, tôi đã kèm học suốt ba năm, khiến bản thân già đi trông thấy.

Nó thì được bảo thẳng vào Thanh Hoa, còn tôi lại mang đầy một thân b/ệnh tật, suy nhược th/ần ki/nh, mất ngủ triền miên.

Giờ còn muốn tôi tiếp tục làm kẻ ở không công cho nó sao?

Mơ còn không thấy!

Chồng tôi, Trần Nhị, là người kết hôn lần hai. Trần Phi Phi là con gái anh với người vợ cũ Lâm Phương.

Hai người đã ly hôn khi Trần Phi Phi mới lên ba.

Thực ra, vào thời điểm đó, Lâm Phương đã lén lút mang th/ai con của người khác.

Khi tôi và Trần Nhị kết hôn, Trần Phi Phi đã học lớp hai cấp một.

Lúc ấy, nó sống cùng bà nội, ngày nào cũng ăn mặc lem luốc, đầu tóc rối bù, chẳng ai chăm chút.

Vì bộ dạng lôi thôi ấy, nó ở trường đã không ít lần bị bạn bè b/ắt n/ạt.

Sau khi tôi về nhà chồng, tôi luôn coi Trần Phi Phi như con ruột mà hết lòng chăm sóc.

Dần dà, tính cách của nó mới trở nên cởi mở và vui vẻ hơn.

Tôi còn chuyển nó vào học trường tư thục danh tiếng trong thành phố, đăng ký cho nó những lớp phụ đạo đắt đỏ, các lớp năng khiếu, cùng cả những trại hè.

Sau giờ tan học, tôi kèm nó làm bài tập, cùng nó rèn luyện thể thao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm