"Cô lúc nào cũng chỉ có điểm số, chỉ cần một lần thi không tốt là thành tội lớn! Điểm số thực sự quan trọng đến thế sao? Vào được trường đại học tốt thực sự quan trọng đến thế sao?"
"Chẳng phải mẹ chỉ muốn con thực hiện giấc mơ mà mẹ chưa làm được thôi sao? Việc mẹ còn làm không xong, dựa vào đâu mà bắt con phải hoàn thành thay mẹ?"
"Con là người, không phải cái máy chỉ biết thi điểm cao, càng không phải thú cưng cam tâm tình nguyện bị mẹ thuần hóa!"
...
Sự phẫn nộ của con bé như chuỗi pháo b/ắn về phía tôi.
Thực ra kiếp trước chúng tôi cũng từng cãi nhau như vậy, lúc đó tôi sẽ ngồi xuống đàng hoàng để dỗ dành nó.
Sau đó kiên nhẫn giải thích với nó, tại sao tôi lại ép nó phải ưu tú? Tại sao con người cần phải đứng lên bậc thang cao hơn mới có thể nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn...
Còn bây giờ, tôi chỉ dừng công việc trong tay, nhìn nó: "Nói xong chưa?"
"Nói xong rồi thì trong tủ lạnh có rau có trứng, còn cơm nguội nữa, con muốn ăn gì thì tự đi mà làm."
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ để nó làm việc nhà, đến mức 18 tuổi rồi mà mười ngón tay còn chưa từng nhúng nước.
"Mẹ nói cái gì? Mẹ bảo con? Đi nấu cơm? Có nhầm lẫn gì không đấy?" Nó đầy vẻ không thể tin nổi.
"Không nhầm đâu, chính là con đấy, muốn ăn thì tự đi mà làm."
"À đúng rồi, còn nữa, sau này mẹ sẽ đi làm và tan làm đúng giờ, có thể còn thường xuyên tăng ca, nên không có thời gian nấu cơm. Mẹ sẽ tự giải quyết ở căn tin cơ quan, dù sao bố con cũng không về ăn, con cũng tự lo đi."
Kiếp trước, để chăm sóc nó, tôi đã đặc biệt xin cơ quan đi muộn về sớm, tăng ca hay tiệc tùng cũng chưa bao giờ đi, gần như từ bỏ hoàn toàn sự nghiệp của mình.
Nếu không phải còn giữ cái biên chế, e là đã bị đuổi việc từ lâu rồi.
Ch*t một lần tôi mới hiểu rõ hoàn toàn, dù là đàn ông hay đàn bà, chỉ có sự nghiệp mới là nền tảng để an thân lập mệnh.
Nó kh/inh khỉnh: "Cái công việc quèn đó của mẹ có gì hay mà làm? Giả vờ cái gì chứ?"
Xem kìa, ngay cả nó cũng coi thường tôi.
Hai phút sau, điện thoại tôi reo, là Lương Viễn Phong gọi đến.
"Tư Văn Cẩn, cô bị làm sao thế hả? Tại sao không nấu cơm cho con?"
"Con bé đang lúc cần dinh dưỡng nhất, cô lại để nó bị đói? Cô có còn là mẹ ruột của nó không thế?"
"Cả ngày nhàn rỗi như vậy mà chút việc này cũng làm không xong, thật không hiểu trong đầu cô đang nghĩ cái gì nữa..."
Tôi vô cảm cúp điện thoại.
"Thủ tiết" hai mươi năm, một số chuyện cũng nên có hồi kết rồi.
Suốt buổi tối, Lương Giai Di nhiều lần dò xét thái độ của tôi, nhưng tôi hoàn toàn không nhắc đến nửa lời.
Cuối cùng vẫn là nó không nhịn được: "Bài thi lần này, mẹ có muốn xem không?"
Tôi không hề ngẩng đầu: "Không cần, con tự xem đi."
"Nhưng thầy giáo bảo con đưa mẹ xem."
"Đi nói với thầy giáo của con, sau này không cần đưa cho mẹ xem nữa, mẹ cũng không hiểu."
Tôi đặc biệt bổ sung thêm một câu: "Những việc khác cũng vậy, sau này chuyện của con thì tự con quyết định, không cần phải hỏi mẹ."
Nó ban đầu là kinh ngạc, sau đó lại đầy vẻ nghi ngờ, cuối cùng cười khẩy một tiếng: "Lại giở trò này."
Nó tưởng tôi lại đang chơi chiêu "lạt mềm buộc ch/ặt" với nó, dù sao trước đây tôi cũng từng làm thế thật.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn, và cũng không cần phải chơi trò đó nữa.
Ngày hôm sau, tôi gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, nói rằng mình phải đi công tác xa, sau này chuyện của Lương Giai Di hoặc là để nó tự xử lý, hoặc là tìm bố nó.
Thầy Vương rất ngạc nhiên, cứ khuyên tôi "giai đoạn quan trọng, vẫn nên đặt tương lai của con cái lên hàng đầu", nhưng đều bị tôi từ chối.
Kiếp trước, tôi chính là bị vô số những lời lẽ như thế này trói buộc cả đời, đến mức từng bước đá/nh mất bản thân, cuối cùng còn mất cả mạng sống.
Kiếp này, tôi chỉ sống vì chính mình!
Mà việc quan trọng nhất của kiếp này, đương nhiên là đ/á bay gã đàn ông tồi Lương Viễn Phong.
Nếu tôi nhớ không nhầm, ngày mai chính là ngày Tô Tình về nước.
Cô ta là mối tình đầu của Lương Viễn Phong, nghe nói hai người yêu nhau sống ch*t, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Tình vì muốn ra nước ngoài nên đã lấy một người đàn ông ngoại quốc.
Lương Viễn Phong vì thế mà đ/au khổ rất lâu, sau đó mới gặp tôi - kẻ "đổ vỏ", kết hôn sinh con, sống cuộc đời theo khuôn mẫu.
Còn Tô Tình trở thành "ánh trăng sáng" vĩnh cửu trong lòng anh ta.
Vì vậy, khi tin tức Tô Tình ly hôn về nước vừa truyền ra, trái tim đã ch*t của anh ta lập tức hồi sinh.
Không lâu sau khi Tô Tình về, họ đã tằng tịu với nhau.
Nhưng Lương Viễn Phong hiểu rất rõ trong lòng, nếu muốn thăng tiến trong sự nghiệp thì "gia đình hòa thuận" là chỉ số quan trọng, anh ta không dám ly hôn.
Mà lúc đó tôi chỉ biết dốc lòng vì Lương Giai Di, cảm thấy "có con là đủ", dần dần cũng quen với kiểu "hôn nhân thủ tiết" này.
Ai ngờ, ba người họ đã sớm thông đồng với nhau, chỉ ba ngày sau khi tôi ch*t, bố con họ đã "giẫm lên m/ộ mới, đón người cũ" rồi.
Kiếp này, tôi không những phải lấy lại tất cả những gì thuộc về mình, mà còn phải khiến đôi cẩu nam nữ đó phải trả giá!
Sáng hôm sau, Lương Viễn Phong quả nhiên dậy từ rất sớm, hết gội đầu cạo râu lại đến chọn quần áo kỹ lưỡng, miệng còn huýt sáo.
Cái vẻ tinh thần phấn chấn đó, trông chẳng khác nào một con gà trống đang động dục.
"Gần đây cơ quan mở dịch vụ mới, chắc là phải bận một thời gian, việc nhà em chăm sóc chút nhé, nhất là chuyện của con, em để tâm vào một chút."