"Con thích biển. Sau khi con đi, nếu mẹ muốn, hãy rải tro cốt của con xuống biển. Kiếp sau, con sẽ không đi tìm mẹ nữa."
Tôi gấp lá thư lại, thở phào một hơi thật dài.
Vậy thì, cứ làm như ý nguyện của nó đi.
【Lời kết】
Năm bốn mươi chín tuổi, tôi vốn đã lên kế hoạch cho cuộc sống nghỉ hưu nhàn nhã, du sơn ngoạn thủy, nhưng lại một lần nữa được thăng chức.
Lãnh đạo nói: "Cô Tư à, cô còn trẻ thế này, sao chúng tôi có thể để cô đi được chứ? Tất nhiên là phải tiếp tục tỏa sáng và cống hiến rồi."
Năm năm mươi tuổi, tôi được điều đến thủ đô. Ở "độ tuổi tri thiên mệnh", sự nghiệp lại mở ra một chương mới, quả đúng là đời người như một bản tình ca.
Kiếp trước, tôi gặp t/ai n/ạn xe hơi trên đường đi thăm Lương Giai Di.
Kiếp này không còn nó, tôi cũng đã chuyển đến thành phố mới, đương nhiên sẽ không còn bất trắc nào nữa.
Năm nay, mọi thứ đều bình yên.
Quãng đời còn lại, vạn sự đều thuận lợi.
(Hết)