Trước kỳ thi đại học của con gái, tôi trói buộc với một hệ thống "buông xuôi". Con gái học càng kém, tôi càng nhận được nhiều phần thưởng. Con gái học càng giỏi, tôi càng mất đi tài sản, vận may và sức khỏe. Kiếp trước, tôi dốc toàn lực để con gái đỗ đại học danh tiếng, có được cuộc sống sung túc. Thế nhưng chính tôi lại mất việc, mất nhà, rồi mắc b/ệnh u/ng t/hư. Cuối cùng, con gái cấu kết với gã cha tồi tệ hại ch*t tôi. Trọng sinh một kiếp, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, bản thân mình tốt mới là tốt thật sự. Còn về phần con gái, vốn dĩ nó đã là một đứa học kém, thì nên về ở chung với gia đình gã cha tồi kia cho đủ bộ.

1.

"Chát!" Tiếng đĩa vỡ khiến tôi gi/ật mình tỉnh giấc.

Tôi nhìn những mảnh vỡ dưới đất, ngẩn người. Chẳng phải tôi đã ch*t rồi sao? Bị chiếc xe đang lao vun vút đ/âm trúng, cơ thể tức khắc bay bổng lên không trung rồi đ/ập mạnh xuống đất, tựa như quả dưa hấu chín nẫu rơi xuống, vỡ tan tành. M/áu tươi từ dưới thân lan ra, vẽ nên những vệt màu đầy oán h/ận. Con gái đứng bên đường ngơ ngác nhìn tôi, rồi vô cảm quay sang hỏi gã cha tồi của nó xem phải làm sao bây giờ. Đó chính là con gái tôi, bảo bối mà tôi nâng niu trong lòng bàn tay suốt hai mươi năm trời. Gã cha tồi và con gái bước đến trước mặt gã tài xế đang sợ đến bủn rủn cả chân tay, hống hách bắt đền tiền. Họ cãi cọ ầm ĩ, không một ai ngoảnh lại nhìn về phía tôi lấy một cái, họ đinh ninh rằng tôi không thể sống nổi nữa. Tôi chắc chắn mình đã trút hơi thở cuối cùng, nhưng sao giờ đây tôi lại đứng đây một cách sống động thế này?

"Mẹ! Con đang nói chuyện với mẹ đấy! Sao mẹ lại mất tập trung nữa rồi? Con gh/ét nhất cái tật x/ấu này của mẹ, đang nói chuyện đàng hoàng mà lúc nào cũng không chịu nghe!" Gương mặt trắng trẻo của con gái đỏ bừng vì gi/ận dữ, đôi mắt như muốn phun ra lửa. Nó đ/ập bàn quát lớn: "Dù sao con cũng mặc kệ, mẹ không đón bố tới chăm sóc thì con sẽ không đi thi tuyển thẳng nữa!"

"Thi tuyển thẳng?" Tôi lẩm bẩm nhắc lại câu này, tinh thần có chút mơ hồ.

Con gái nói: "Đúng! Bố đã liệt rồi! Con còn tâm trí đâu mà thi cử? Cứ nghĩ đến cảnh bố nằm cô đơn trên giường không ai chăm sóc, trong đầu con chẳng thể chứa thêm được bất cứ thứ gì nữa! Mẹ, chẳng phải mẹ luôn mong con đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại sao? Mẹ đi đón bố về đây đi!"

Tôi không nghe thấy tiếng lải nhải của con gái, lúc này, trong đầu tôi là một âm thanh khác.

"Ký chủ, chính ta đã giúp ngươi trọng sinh! Lần này, ngươi có nguyện ý làm nhiệm vụ cho tử tế không?"

Tôi gi/ật mình, lau vệt nước bọt con gái vừa phun lên mặt, chạy đến trước gương. Sờ lên gương mặt vẫn còn khá mịn màng và mái tóc đen nhánh, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi.

"Hệ thống, lần này tôi sẽ làm nhiệm vụ cho tử tế!" Tôi đặt tay lên ng/ực nói.

2.

Tiếng con gái vọng từ phòng khách: "Mẹ, con đi học đây, sau khi con tan học về, con hy vọng sẽ thấy bố, tối nay chúng ta phải ăn cơm cùng nhau!"

Con gái dường như đinh ninh rằng tôi sẽ nghe lời, đóng cửa rồi rời đi.

Kiếp trước, tôi quả thực đã làm đúng như lời con gái nói, không dám nghỉ ngơi lấy một giây, đón người chồng cũ liệt giường sau khi tái hôn về nhà chăm sóc. Bởi vì tôi sợ, nếu tôi không làm theo ý con gái sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng và trạng thái thi cử của nó, tôi càng sợ nó dỗi không chịu đi thi.

Kỳ thi đại học, kỳ thi quan trọng như thế trong đời, làm sao có thể xảy ra bất kỳ sai sót nào được!

Khi đó, người yêu con gái đến tận xươ/ng tủy như tôi đã không hề nhận ra rằng, cuộc đời của con gái không phải là cuộc đời của tôi.

Kiếp trước, ngay trước kỳ thi đại học của con gái, tôi trói buộc với một thứ tự xưng là hệ thống "buông xuôi". Hệ thống vốn dĩ định trói buộc với con gái tôi, kết quả lại trói nhầm vào người tôi, đành phải làm sai thì sửa sai.

Hệ thống nói, chỉ cần thành tích của con gái tôi càng kém, nó sẽ ban cho tôi càng nhiều phần thưởng. Ngược lại, con gái tôi càng giỏi, nó sẽ tước đoạt mọi thứ từ tôi.

Làm sao tôi có thể tin vào lời q/uỷ quái của nó, nên chưa từng làm nhiệm vụ mà hệ thống giao.

Tôi vắt kiệt tâm huyết, cuối cùng khiến con gái như ý nguyện đỗ vào trường đại học danh tiếng, có được cuộc sống sung túc. Thế nhưng nó đã báo đáp tôi thế nào?

Tim tôi đ/au nhói một hồi.

3.

Buổi tối, con gái vừa mở cửa đã vui mừng reo lên: "Bố, con về rồi!"

Tôi vừa đi làm về, đang chuẩn bị rửa mặt thì con gái đã đùng đùng chạy tới chất vấn: "Mẹ, sao mẹ lại không đi đón bố về?"

Tôi thong thả rửa mặt: "Mẹ phải đi làm, con phải đi học, bố con đến thì ai chăm?"

"Hơn nữa, bố con đã tái hôn rồi, mẹ là vợ cũ mà đón ông ấy về chăm sóc thì ra thể thống gì nữa?"

Con gái càng gi/ận dữ hơn, nó ném cặp sách xuống đất, trừng mắt nhìn tôi: "Con rất thất vọng, mẹ ạ. Mẹ nghĩ con đang đùa sao? Con nói cho mẹ biết, tối nay không thấy bố, mẹ đừng hòng con đi thi vào ngày mai!"

Nói xong, nó khoanh tay quay về phòng, đóng cửa cái rầm.

Tim tôi run lên, chân định đuổi theo nó, nhưng mới bước được hai bước, tôi lại dừng lại.

Kiếp trước, cảm giác bất lực nằm trong vũng m/áu sau khi bị đ/âm vẫn còn in đậm trong linh h/ồn, khiến tôi không kìm được mà r/un r/ẩy.

Đúng lúc này, hệ thống giao cho tôi một nhiệm vụ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm