Trước đây, chắc chắn tôi sẽ dốc hết tiền tiết kiệm để tổ chức tiệc sinh nhật cho con. Nhưng giờ đây, tôi lấy bảng điểm mà con gái cố tình giấu giếm, vỗ mạnh xuống bàn: "Thành tích thế này mà còn đòi tổ chức tiệc sinh nhật, con muốn mất mặt trước họ hàng bạn bè à?" Lần đầu tiên, con gái cứng họng không nói nên lời.

15.

Lần này, trong số các phần thưởng hệ thống ban cho, tôi chọn chữa khỏi b/ệnh hen suyễn của mình. B/ệnh hen của tôi trước khi kết hôn không quá nghiêm trọng, chỉ là sau khi cưới phải làm việc quá sức nên thường xuyên tái phát. Con gái cũng di truyền b/ệnh hen từ tôi, hồi nó hai, ba tuổi, b/ệnh tái phát mấy lần suýt chút nữa làm tôi sợ ch*t khiếp. Chồng cũ vì thế mà gh/ét bỏ hai mẹ con, lúc ly hôn đến quyền nuôi con cũng chẳng buồn tranh giành. Những chuyện này con gái đều không nhớ nữa.

Cũng nhờ bao năm qua tôi chăm sóc kỹ lưỡng, sau khi con gái vào tiểu học, b/ệnh hen rất ít khi tái phát. Thành tích của con gái mới chỉ giảm ba lần, mà những b/ệnh cũ của tôi đã gần như khỏi hẳn. Cảm nhận cơ thể khỏe mạnh, nhẹ nhàng, tôi thấy thật không đáng cho bản thân mình của kiếp trước đã chịu thương chịu khó. Tôi dành thời gian cho công việc ngày càng nhiều, mối qu/an h/ệ giữa con gái và chồng cũ cũng không còn khăng khít như ban đầu. "B/ệnh lâu ngày trước giường không có con hiếu", huống hồ con gái vốn dĩ cũng chẳng phải người hiếu thảo gì cho cam.

Chưa đầy hai tháng, bảo mẫu mà chồng cũ thuê đã thay đến bốn, năm người. Chồng cũ tiếc tiền không dám thuê người tử tế, bảo mẫu làm cũng không muốn vì chút tiền ít ỏi mà bị sai khiến, quát tháo. Thường thì làm không được mấy ngày là họ bỏ đi. Lúc này, chồng cũ không tránh khỏi việc sai khiến con gái. Con gái vốn không muốn chăm sóc chồng cũ, nhưng vì muốn thể hiện sự hiếu thảo trước mặt tôi nên đành cố gắng gồng mình. Nhìn gương mặt hồng hào của con gái dần trở nên tái nhợt, tôi chỉ biết cảm thán: "á/c giả á/c báo".

Còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, con gái cuối cùng không chịu nổi nữa, nó bảo tôi xin nghỉ việc về nhà chăm sóc nó. Con gái lý lẽ: "Mẹ, mẹ nhìn xem thành tích gần đây của con tụt dốc nhiều thế này, mẹ không lo à? Cái công việc quèn của mẹ cũng chẳng ki/ếm được bao nhiêu tiền, mẹ xin nghỉ một tháng về chăm sóc con và bố đi! Con nhất định sẽ thi đạt kết quả tốt cho mẹ xem!"

Tôi nhìn sách, không thèm ngẩng đầu lên: "Bố con chẳng phải đã thuê bảo mẫu rồi sao, bảo cô ta chăm sóc con không được à?" Con gái tức gi/ận đ/ập bàn: "Sao có thể giống nhau được! Người ngoài sao chăm sóc tốt bằng mẹ? Mẹ không thương con nữa rồi!"

Chồng cũ ở bên cạnh cũng hùa theo: "Cô là mẹ ruột nó, chăm sóc nó không phải là chuyện đương nhiên sao? Nó sắp thi đại học rồi, vạn dặm trường chinh đã đến bước cuối cùng, không thể để xảy ra sai sót vào thời điểm mấu chốt này được!"

Tôi lạnh lùng nhìn chồng cũ: "Ông cũng biết là vạn dặm trường chinh, vậy trên đường đi ông đã ở đâu? Ông đã biết đây là thời điểm mấu chốt thì sao còn đến gây rối cho con gái ông?" Tôi nhìn con gái, cười như không cười: "Chẳng phải con luôn miệng nói người yêu con nhất là bố con sao? Sao nào, vào thời điểm mấu chốt này, người bố yêu quý của con lại muốn kéo chân con à?" Con gái nhìn tôi rồi òa khóc nức nở.

Chưa đầy hai ngày sau, thầy cô ở trường, hàng xóm và họ hàng xung quanh, người thì gọi điện, người thì trực tiếp đến tận nhà giáo huấn tôi. Lời ra tiếng vào đều là bảo tôi phải chăm sóc con thật tốt trong giai đoạn quan trọng này, để nó yên tâm dốc sức cho kỳ thi đại học. Tôi lần lượt đồng ý hết, rồi sau đó vẫn cứ làm theo ý mình. Tôi cho nó nhà để ở, cơm để ăn, ngoài ra thì không còn gì nữa.

16.

Con gái bắt đầu thường xuyên đòi tiền tôi. Trước đây chỉ cần nó mở lời, không có gì là tôi không đáp ứng. Nhưng lần này, ngoài tiền lệ phí thi và tài liệu học tập, tôi không cho thêm một xu. Con gái tức gi/ận gào thét. Tôi bảo với nó rằng tôi làm vậy là vì tốt cho nó, tránh việc có nhiều tiền khiến nó phân tâm, không thể tập trung ôn thi. Con gái làm mình làm mẩy đòi tiền không được, tôi cảm nhận được ánh mắt nó nhìn tôi chứa đầy sự oán đ/ộc.

Chồng cũ lại thuê một bảo mẫu mới, bảo mẫu này rất thích hoa, đặc biệt là các loại hoa có hương thơm nồng đậm như hoa bách hợp. Nếu là trước kia, chỉ cần ngửi thấy những mùi này là b/ệnh hen suyễn của tôi sẽ tái phát. Nhưng giờ đây, tôi nghịch mấy bông hoa này mà chỉ thấy thuận mắt, vui tai.

Ngày hôm đó, tôi về nhà hơi muộn, vừa vào đến cửa, con gái đã như dâng bảo vật, lấy một món đồ ra lắc lư trước mặt tôi: "Mẹ, thời gian này mẹ vất vả rồi! Đây là nước hoa con đặc biệt m/ua tặng mẹ, mẹ ngửi thử xem!" Nó nói xong, không đợi tôi từ chối đã mở nắp, xịt liên tiếp mấy phát vào mặt tôi.

Một mùi hắc nồng nặc tức thì lan tỏa trong không khí, tôi liên tiếp hắt hơi. Chồng cũ đắc ý nhìn tôi, cầm lấy lọ nước hoa nói: "Mùi này được đấy, để tôi thử xem!" Ông ta liên tục nhấn vòi phun, xịt nước hoa khắp cả căn phòng.

Tôi nhìn sự á/c ý trong mắt con gái và chồng cũ, đột nhiên nhận ra điều gì đó. Lòng tôi lạnh lẽo từng hồi. Con gái đột nhiên thở dốc từng hồi, ôm ch/ặt lấy ng/ực, không nói nên lời, cơ thể nó từ từ trượt xuống, đổ ập lên xe lăn của chồng cũ, đ/è ch/ặt lấy ông ta. B/ệnh hen suyễn của con gái tái phát, loại hương thơm này đối với người mắc b/ệnh hen suyễn mà nói, chính là liều th/uốc đ/ộc chí mạng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm