Trương Thiến nghiến răng, giọng chua chát nói với tôi một câu:
"Người trước mắt chẳng còn là người năm xưa, hai bên nhìn nhau, chỉ còn lại thất vọng."
Cô ta thất vọng về tôi, nhưng nào có biết tôi cũng đã thất vọng về cô ta từ lâu.
Kiếp trước, tôi luôn suy nghĩ cho cô ta, đứng ra bảo vệ cô ta, sợ cô ta phải chịu chút tổn thương, chút uất ức nào. Thế nhưng cô ta đã đối xử với tôi ra sao? Vì tài sản mà tự tay hại ch*t tôi thì không nói, khi x/ác tôi còn chưa lạnh, cô ta đã lập tức kết hôn với người đàn ông khác. Nếu trong lòng cô ta có chút tình cảm nào với tôi, thì đã không làm như vậy.
Tôi mở cửa: "Thời gian không còn sớm, đi thôi."
"Không cần anh đuổi, đến lúc đó anh có c/ầu x/in tôi quay về, tôi cũng không về đâu."
Trương Nghiên Nghiên kéo vali bỏ đi không hề ngoảnh lại. Trương Thiến ở phía sau thở dài: "Hai người trước đây ân ái thế cơ mà, sao bây giờ lại thành ra thế này?"
Tôi nhìn cô ta, đầy ẩn ý đáp: "Ai mà biết được? Chẳng phải cô và cô ấy là bạn thân sao? Sao cô không đi cùng cô ấy?"
Trương Thiến ánh mắt né tránh: "Tôi đâu có làm lộ bản thiết kế, hơn nữa, anh ưu tú như vậy, cô ta không xứng với anh."
Nói xong, Trương Thiến che miệng, vẻ mặt có vẻ vô cùng hoảng lo/ạn: "Vừa rồi tôi chẳng nói gì cả, tôi đi trước đây."
Nếu không phải đã sống lại một kiếp, chắc tôi đã bị cái trò mèo của Trương Thiến lừa rồi. Ai làm lộ bản thiết kế để h/ãm h/ại Trương Nghiên Nghiên đối với tôi giờ không còn quan trọng nữa.
Đi được vài bước, Trương Thiến quay đầu cười với tôi: "Hay là chúng ta kết bạn đi, đến lúc đó Nghiên Nghiên có chuyện gì, tôi còn liên lạc được với anh."
Tôi sảng khoái đồng ý: "Được thôi."
Những ngày đầu, tôi vẫn thỉnh thoảng nhận được tin nhắn từ Trương Thiến kể về cuộc sống của Trương Nghiên Nghiên ở nông thôn: ngày mưa cố chấp đi giày cao gót nên ngã sấp mặt, trở thành gánh nặng, không mang tiền mặt nên không thể thanh toán trực tuyến... Nhìn cô ta chật vật như vậy, tôi ở nhà cười thành tiếng.
Trương Thiến thỉnh thoảng lại chạy qua nhà tôi, nói rằng nhà cô ta không có ai nên qua giúp làm việc nhà. Ngay khi tôi tưởng rằng Trương Nghiên Nghiên sẽ ở nông thôn rất lâu, cô ta đột ngột lao về nhà trong bộ dạng nhếch nhác, túm lấy tóc Trương Thiến đang nấu ăn trong bếp:
"Tao coi mày là chị em, vậy mà mày lại h/ãm h/ại tao."
Trương Thiến vội vàng nói: "Nghiên Nghiên, mày phát đi/ên cái gì thế? Tao có lòng tốt giúp mày, sao mày lại vu oan cho tao?"
"Có lòng tốt giúp tao?" Trương Nghiên Nghiên cười khẩy: "Nếu không phải mày h/ãm h/ại tao thì sao tao phải đi nông thôn?"
Trương Thiến vẫn cứng miệng: "Tao h/ãm h/ại mày lúc nào?"
"Được, tao đi tìm bằng chứng cho mày xem."
Trương Nghiên Nghiên hất Trương Thiến ra rồi đến trước mặt tôi: "Trần Nhất Chu, tại sao anh không giúp tôi tìm bằng chứng? Hừ, không trông cậy vào anh cũng được, dù sao anh cũng không dùng được bao lâu..."
Cô ta đột ngột dừng lời, rồi vội vã bỏ ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, chuyện Trương Thiến làm lộ bản thiết kế bị Trương Nghiên Nghiên vạch trần. Điều khiến sống lưng tôi lạnh toát là cách thức Trương Nghiên Nghiên tìm bằng chứng hoàn toàn giống hệt các bước tôi đã làm ở kiếp trước. Kết hợp với vài câu cô ta nói hôm nọ, chẳng lẽ cô ta cũng trọng sinh?
Suy nghĩ này nhanh chóng được x/ác thực, bởi vì tôi nhìn thấy trong chậu ở nhà vệ sinh có mấy cái quần l/ót đàn ông. Kiếp trước, tôi thấy Trương Nghiên Nghiên lén lút giấu quần l/ót trong quần áo cô ta, cứ ngỡ cô ta m/ua quần l/ót mới cho tôi. Sau này mới biết, đó là của gã huấn luyện viên thể hình dưới lầu. Kiếp này, cô ta ngang nhiên để ở nhà vệ sinh, dường như đang đợi tôi đi tìm cô ta. Tôi lại nhất quyết không làm thế. Cô ta thích tiền, tôi nhất định phải khiến cô ta không nhận được một xu.
Liên tiếp vài ngày sau, Trương Nghiên Nghiên dường như không chịu nổi nữa, ném thẳng cái chậu cùng đống quần l/ót trước mặt tôi:
"Anh không hỏi đây là quần áo của ai sao?"
Tôi đang chơi game: "Của ai?"
Trương Nghiên Nghiên đắc ý: "Của anh huấn luyện viên dưới lầu, khu nhà anh ấy mấy hôm nay bị c/ắt nước, nên nhờ tôi giặt hộ."
Tôi đ/á bay cái chậu, học theo vẻ thản nhiên của cô ta:
"Em vui là được, dù sao chuyện giúp người làm vui như thế này, anh rất ủng hộ em."
Miệng nói thế nhưng trong lòng tôi đang bốc hỏa. Kết hôn với tôi bao lâu nay, chưa bao giờ thấy cô ta giặt quần l/ót hay tất cho tôi, lần nào cũng chê bai thậm tệ. Bây giờ lại chủ động giặt cho một người mới quen vài ngày.
Trương Nghiên Nghiên hết sức ngạc nhiên: "Anh còn là đàn ông không đấy?"
"Vợ à, anh đang ủng hộ em mà? Em muốn anh nói gì nữa?" Tôi vặn lại.
Cô ta mím môi: "Được rồi, vậy đưa tôi 50 nghìn tệ, tôi đi m/ua vài khóa học huấn luyện cá nhân, tránh cho dáng dấp xuống cấp."
"Tiền đều để ở công ty rồi, tạm thời không có."
Tôi đâu có ng/u mà đưa tiền cho cô ta nuôi trai trẻ. Thấy không lấy được tiền, Trương Nghiên Nghiên tức tối ôm chăn sang phòng khách ngủ. Vừa đúng ý, tôi được một mình thanh tịnh.
Chiến tranh lạnh với Trương Nghiên Nghiên vài ngày, cô ta càng lúc càng không kiềm chế được. Dường như đã biết kết cục của tôi ở kiếp trước nên cô ta càng ngang nhiên qua lại với gã huấn luyện viên kia. Tôi đã thuê thám tử tư theo dõi Trương Nghiên Nghiên cho đến khi nhìn thấy hai người họ ra vào khách sạn. Tôi cười lạnh thu thập những bức ảnh đó. Chừng đó vẫn chưa đủ để khiến Trương Nghiên Nghiên phải tay trắng ra đi. Vẫn còn một ván cờ lớn hơn đang chờ đợi cô ta.