"Tôi không có." Trương Nghiên Nghiên ngụy biện, "Nếu tôi ham tiền thì đã không tay trắng ra đi để ở bên anh rồi. Cái tôi coi trọng là tình cảm của chúng ta, tình cảm yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Gã huấn luyện viên vẫn hiểu rõ cô ta, lập tức vạch trần lời nói dối: "Đó là do cô bất đắc dĩ thôi, ngoại tình bị chồng cũ phát hiện rồi. Chứ không thì với tính cách của cô, cô chẳng l/ột da anh ta rồi ấy chứ."
Lần này không còn ai đứng ra bảo vệ, gã huấn luyện viên cũng chẳng chiều chuộng cô ta nữa, Trương Nghiên Nghiên bị đối phương m/ắng cho á khẩu không trả lời được. Cô ta lại giở bài cũ ra: "Tôi trăm miệng không phân trần được, tùy các người vu oan cho tôi."
Xem đến đây, tôi tắt video, không muốn lãng phí thời gian vào người đàn bà không đáng giá này nữa. Sau khi ly hôn, sự nghiệp của tôi tiến triển vượt bậc, đến cả đối tác làm ăn cũng bảo trông tôi như biến thành một con người khác so với trước đây. Có một người vợ đi/ên kh/ùng trong nhà, ai mà vui vẻ cho nổi.
Nhưng tôi đã bỏ qua một chuyện: địa chỉ công ty Trương Nghiên Nghiên vẫn còn biết. Có lẽ vì đường cùng, cô ta trực tiếp đến công ty chặn đường tôi. Vừa định bước ra khỏi cửa công ty, Trương Nghiên Nghiên đã từ trong góc lao ra.
"Chồng ơi em sai rồi, em không thể sống thiếu anh. Chuyện trước kia, sau này em đều sửa đổi được không? C/ầu x/in anh cho em quay về đi? Em không bao giờ giặt quần l/ót cho đàn ông khác nữa, em cái gì cũng nghe anh, cái gì cũng đứng về phía anh."
Chỉ mới một tháng không gặp mà Trương Nghiên Nghiên như biến thành người khác, tiều tụy đến mức già đi cả chục tuổi, không còn vẻ đáng thương tội nghiệp như trước nữa. Cô ta túm lấy vạt áo tôi, vẫn chứng nào tật nấy: "Anh quên tình nghĩa đồng môn lúc trước của chúng ta rồi sao? Khi đó anh thuần khiết biết bao, tại sao bây giờ mọi thứ lại thay đổi?"
Nghe cô ta lại phát đi/ên ở đây, tôi vội vàng đẩy cô ta ra: "Cút cái tình nghĩa của cô đi, tôi và cô, chẳng còn tình nghĩa gì nữa rồi."
Người hóng chuyện ngày càng đông, Trương Nghiên Nghiên cũng chẳng màng thể diện nữa, trực tiếp nói: "Anh không tái hôn với tôi cũng được, cho tôi một chỗ ở là được rồi, mẹ tôi sắp ép tôi phát đi/ên rồi."
Dạo này công việc bận rộn, tôi mới nhớ ra, kiếp trước vào thời điểm này, cậu em vợ không biết giữ gìn sức khỏe, uống rư/ợu rồi đi tìm gái làm hỏng cả người, sắp ch*t đến nơi. Kiếp này không phải đã thay thận rồi sao? Tại sao vẫn xảy ra tình trạng này?
"Hay là anh đưa cho mẹ tôi một ít tiền cũng được, chỉ cần đừng ép tôi hiến thận cho nó là được. Nhất Chu, anh biết mà, tôi chỉ còn một quả thận thôi."
Nhìn Trương Nghiên Nghiên khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, tôi chợt bừng tỉnh. Hóa ra, quả thận của cậu em vợ lại hỏng rồi.
"Không giúp được cô. Cô nhìn mấy nữ chính trong phim xem, gặp chuyện gì cũng tự mình giải quyết. Cô đóng vai nữ chính bao nhiêu năm nay rồi, phải học cách tự giải quyết vấn đề đi."
Tôi vòng qua Trương Nghiên Nghiên rồi lái xe đi thẳng. Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô ta đi đứng có vẻ khó khăn, lảo đảo xiêu vẹo. Tôi sợ Trương Nghiên Nghiên còn đến quấy rối mình nên đã gọi điện cho mẹ vợ, nếu con gái bà còn đến làm phiền tôi, tôi sẽ kiện họ.
Một tuần không thấy bóng dáng Trương Nghiên Nghiên, đang lúc làm việc, những video liên tiếp hiện lên trong nhóm cư dân khu chung cư cũ thu hút sự chú ý của tôi. Có người nhảy lầu.
Nhìn những tin nhắn các cư dân khác gửi đến, sống lưng tôi lạnh toát. Người nhảy lầu lại chính là gã huấn luyện viên thể hình kia. Chẳng bao lâu sau, có người đăng video cảnh sát đến bắt người, trong đó Trương Nghiên Nghiên đầu bù tóc rối gào khóc với mọi người: "Tại sao tôi phải hiến thận cho em trai tôi? Giờ các người đừng hòng nữa, đáng đời nhà họ Trương tuyệt hậu, lũ người đ/ộc á/c các người."
Nói rồi, cô ta lại bất chợt cười lớn: "Đều tại anh, nếu không phải tại anh lúc trước giả vờ đáng thương, sao tôi lại đồng cảm với anh? Như vậy thì tôi đã không ly hôn với chồng, không đến mức nông nỗi này."
Trước khi lên xe cảnh sát, cô ta ngoái đầu nhìn lại khu chung cư, trong mắt vẫn còn sự không cam tâm. Cô ta cố sức giãy giụa muốn chạy về phía khu chung cư nhưng bị đ/è xuống đất. Cô ta như một con sư tử đi/ên cuồ/ng, gào thét: "Không phải như vậy, kiếp trước không phải như vậy! Trần Nhất Chu rõ ràng bị tôi đẩy xuống lầu, mọi thứ của anh ta đều là của tôi."
Đúng, kiếp trước quả thực không phải như vậy, nhưng tôi đã trọng sinh rồi.
Cô ta bất chợt nhìn vào ống kính người quay phim, không cam tâm, phẫn nộ, thậm chí còn mang theo vài phần dữ tợn: "Tôi biết, đây chắc chắn là mơ, là mơ, ha ha, đây là mơ."
Tôi cũng sợ là mơ, vội vàng cấu mạnh vào người mình một cái.
Ch*t ti/ệt, đ/au thật!
Kết cục kiếp này, giống kiếp trước, mà cũng không giống. Giống ở chỗ Trương Nghiên Nghiên vẫn gi*t người, cậu em vợ vẫn vì thay thận mà bị đào thải, cả hai quả thận đều không dùng được, nhiễm trùng mà ch*t. Khác ở chỗ, Trương Nghiên Nghiên đã vào tù, người bị cô ta đẩy xuống lầu là gã huấn luyện viên, không phải tôi.
Tôi trở lại căn nhà lớn ngày xưa, không khỏi cảm thán. Đây có lẽ chính là điều mà Trương Nghiên Nghiên thường hay nói: Nhân quả tuần hoàn.