Trọng sinh về thời điểm trước khi nạn đói xảy ra, tôi quyết đoán b/án chiếc vòng tay ngọc không gian cho một tay buôn lậu với giá một xu.

Chỉ vì kiếp trước, người thanh niên trí thức Lục Hạo mà tôi thầm thương tr/ộm nhớ đã lấy hôn nhân ra u/y hi*p, đòi lấy chiếc vòng ngọc gia truyền của tôi làm của hồi môn để đem tặng cho bạch nguyệt quang của hắn là Lâm Thanh Như.

Trong suốt năm năm nạn đói sau đó, Lâm Thanh Như và Lục Hạo ăn sung mặc sướng, sống những ngày tháng vô cùng mỹ mãn.

Còn tôi, kẻ bị che mắt, mỗi ngày chỉ dám ăn nửa chiếc bánh bột thô, cần mẫn làm lụng như con trâu già để quán xuyến cả gia đình.

Mỗi khi tôi mệt mỏi, Lục Hạo luôn nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng:

"Chiêu Đệ, đợi qua cơn đói này, anh sẽ đối xử tốt với em."

"Nếu em thực sự mệt, hãy nghỉ ngơi đi, chỉ trách anh vô dụng..."

Tôi cảm động đến rơi nước mắt, lại tiếp tục gồng mình làm người giúp việc miễn phí cho cả nhà.

Cho đến năm cuối cùng của nạn đói, tôi g/ầy trơ xươ/ng, trước lúc lâm chung đã c/ầu x/in Lục Hạo cho tôi ăn một chiếc bánh trọn vẹn.

Hắn lại ôm Lâm Thanh Như, nhìn xuống tôi từ trên cao:

"Hoàng Chiêu Đệ, năm đó nếu không phải vì Thanh Như muốn chiếc vòng của cô, tôi đã chẳng cưới cô."

"Bốn năm nay cung phụng ăn uống cho cô, tôi không còn n/ợ cô gì nữa!"

Nói rồi, hắn bảo Lâm Thanh Như lấy ra một đĩa gà quay thơm phức, không chút do dự ném xuống đất, giẫm nát bét trộn lẫn với bùn đất.

"Chắc cô không biết chiếc vòng ngọc này có phép màu lớn lao đến thế nào đâu nhỉ!"

"Nhưng nhìn lại cô xem, cô có xứng không?"

Cổ họng tôi tanh nồng, hộc ra một ngụm m/áu tươi. Nhìn ánh mắt gh/ê t/ởm của hai người họ, tôi mới nhận ra mình đã ng/u ngốc đến nhường nào.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày trước hôm Lục Hạo vênh váo đòi tôi đưa chiếc vòng ngọc.

1.

Khi mở mắt nhìn thấy chiếc vòng ngọc còn nguyên vẹn trên tay, tôi mạnh mẽ cấu vào đùi mình.

Cơn đ/au nhói truyền đến, khóe mắt không kìm được mà rưng rưng, nhưng tôi lại bật cười thành tiếng.

Tôi thực sự đã trọng sinh rồi, hơn nữa còn trở về đúng một ngày trước khi Lục Hạo đến đòi chiếc vòng ngọc không gian của tôi.

Sau khi đứng dậy, tôi nhanh chóng dùng vải bọc kỹ chiếc vòng, đi vào thị trấn tìm một tay buôn lậu.

"Một xu, có thu không?"

Tiểu thương nhìn thấy chất ngọc của chiếc vòng, mắt lập tức sáng rực:

"Thu, thu, thu!"

Sau khi b/án chiếc vòng không gian với giá một xu, tôi nhân tiện xin hắn một túi hạt đậu mà hắn bỏ đi. Trọn vẹn một trăm hạt, đều được tôi giấu ở khắp các góc trong nhà.

Kiếp trước, Lục Hạo lấy việc cưới tôi làm điều kiện để lấy đi chiếc vòng ngọc gia truyền, coi đó là của hồi môn tôi tặng hắn.

Lúc đó, hắn vỗ ng/ực cam đoan với tôi:

"Chiêu Đệ, tuy bây giờ anh không thể cho em dù chỉ một xu tiền sính lễ, nhưng sau này anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt đẹp."

Một tháng sau khi cưới, nạn đói ập đến, tôi nhìn số lương thực ít ỏi còn lại trong nhà mà lòng càng thêm lo lắng bất an.

Lục Hạo lại đưa bạch nguyệt quang của hắn là Lâm Thanh Như vào nhà, nói rằng thêm người là thêm sức, chúng ta hỗ trợ lẫn nhau thì chắc chắn sẽ vượt qua được.

Tôi nhìn túi cám gạo nhỏ xíu trên tay Lâm Thanh Như, cắn răng gật đầu.

Nạn đói bắt đầu, đầu tiên là nhà hết lương thực, tôi chia hai chiếc bánh bột thô thành ba phần, cầm nửa chiếc bánh nhỏ nhất uống nước cầm hơi suốt cả ngày.

Sau đó, rau dại trên núi bị đào sạch, ngay cả vỏ cây, lá cây, những mầm non cũng bị bóc sạch không còn gì.

Mỗi ngày tôi tranh giành sứt đầu mẻ trán với người khác chỉ để lấy vài cọng rau dại, đem về nấu thành món cháo loãng mà chính mình cũng chẳng nỡ uống thêm một hớp.

Trải qua mấy năm, bụng đầy đất sét trắng, tôi không còn trụ vững được nữa.

Cảm nhận cái ch*t đang đến gần, tôi c/ầu x/in Lục Hạo cho mình ăn một chiếc bánh trọn vẹn, hắn lại bật cười khẩy, ôm Lâm Thanh Như nhìn xuống tôi:

"Hoàng Chiêu Đệ, nhìn bộ dạng của cô bây giờ xem, chậc chậc chậc."

"Muốn ăn bánh à?"

Hắn lấy ra một chiếc bánh trứng thơm phức, mùi thơm lan tỏa đến tận chóp mũi tôi, khiến tôi tưởng mình bị ảo giác.

Bốn năm nạn đói, ngay cả cám lợn cũng là thứ đắt hàng, nói gì đến bánh trứng này.

Tôi nuốt nước miếng, định đưa tay ra lấy, nhưng lại trơ mắt nhìn chiếc bánh trứng bị Lục Hạo ném vào hố phân.

Giây tiếp theo, là một đĩa gà quay khiến người ta thèm nhỏ dãi, Lục Hạo nhếch mép, ném xuống đất giẫm nát bét trộn lẫn với bùn vàng.

Tôi ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu tại sao hắn lại làm như vậy.

"Có phải cô muốn hỏi tại sao tôi lại lãng phí thức ăn như vậy không?"

Hắn cười ha hả:

"Chắc cô vẫn chưa biết chiếc vòng ngọc đó có phép màu lớn lao nhỉ, nhưng nhìn lại bộ dạng của cô xem, cô có xứng không?"

Tôi không hiểu hắn đang nói gì, đúng lúc đó Lâm Thanh Như cười kéo tay tôi, đưa tôi vào một không gian kỳ diệu.

Đất đen bao la bát ngát trồng đầy những loại lương thực tươi tốt, chủng loại nhiều đến mức khiến người ta hoa mắt, bên cạnh còn có suối nhỏ, núi, thậm chí là cả nhà cửa.

Lâm Thanh Như đưa tôi đến trước một kho hàng, tôi nhìn thấy những bao gạo chất cao như núi, tim đ/ập thình thịch không ngừng.

"Hoàng Chiêu Đệ à Hoàng Chiêu Đệ, cô xem, tôi và anh Lục Hạo có thiếu lương thực không?"

"Những loại rau dại, gạo thô mà cô mang về cho chúng tôi, e rằng lợn còn chẳng thèm ăn, nhưng anh Lục Hạo không muốn lãng phí nên toàn bộ đều bị chúng tôi ném vào hố xí để làm phân bón đấy."

Người tôi cứng đờ, m/áu trong người như đông cứng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm