Kiếp trước, sau này tôi mới biết, lý do tài xế c/ăm gh/ét người giàu là vì con trai ông ta mắc b/ệnh bạch tạng nhưng không có tiền chữa trị, nên đã qu/a đ/ời khi mới lên sáu tuổi. Vì thế, đứa con trai chính là nỗi đ/au lớn nhất, là điểm cấm kỵ của ông ta.

Hạ Sầm nhướng mày gi/ật lấy điện thoại, vừa mở miệng đã lộ rõ vẻ kh/inh miệt:

"Cái điện thoại rác rưởi gì đây, màn hình mờ tịt!"

"Ơ, đứa trẻ này nhìn x/ấu quá, trông như m/a vậy!"

Tài xế đột ngột quay đầu lại, ánh mắt hung dữ vặn vẹo: "Cô nói cái gì cơ!?"

Chiếc xe mất kiểm soát loạng choạng, suýt chút nữa đ/âm vào cột điện. Hạ Sầm hét lên sợ hãi, ném văng chiếc điện thoại ra ngoài, gào lên:

"Ông lái xe kiểu gì đấy!"

An Dương bám lấy lưng ghế, h/ồn xiêu phách lạc, gi/ận dữ nhìn tài xế:

"Sợ ch*t khiếp, chẳng qua chỉ nhìn vào màn hình điện thoại của ông một cái thôi mà!"

"Đúng thế, sợ bị người ta nhìn thấy thế à, hay là đứa bé đó là do vợ ông cắm sừng ông mà đẻ ra?"

Lâm Mỹ Mỹ vừa vuốt lại mái tóc rối bời vừa cười lạnh.

Chiếc điện thoại rơi vào khe ghế, tôi nhanh hơn tài xế một bước, vội vàng nhặt lấy rồi nghiêm nghị nhìn bọn họ:

"Dù các cậu có tiền cũng không được phép lăng mạ người khác như thế!"

Lâm Mỹ Mỹ bực bội quét ánh mắt nhìn tôi từ đầu đến chân:

"Triệu Mộc Mộc, loại người như cậu mà cũng đòi ra mặt cho người khác à?"

"Bình thường gọi cậu một tiếng lớp trưởng, cậu tưởng mình là cái gì thật đấy à!"

Nghe câu này, nắm đ/ấm tôi siết ch/ặt, suýt chút nữa tức đến bật cười. Năm nhất đại học, vì sợ phiền phức, ba đứa bọn họ vừa dụ dỗ vừa đe dọa ép tôi làm lớp trưởng. Việc vệ sinh ký túc xá và dọn dẹp giường chiếu bình thường đều do tôi làm hết. Sau này, dù là bồn cầu tắc, nhà tắm bẩn, hay việc bọn họ lười không muốn đi m/ua cơm, tất cả đều là tôi phải làm thay.

Kiếp trước, tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần mình hết lòng hết dạ với bọn họ, chắc chắn họ sẽ giúp tôi làm chứng. Ai ngờ bọn họ chẳng những không làm chứng mà còn vu khống tôi quyến rũ tài xế! Kiếp này, những khổ sở tôi từng chịu, tôi sẽ bắt bọn họ nếm trải đủ cả!

Tài xế với gương mặt âm u kiểm tra lại điện thoại, hiếm hoi lắm mới giấu đi sát khí, nở một nụ cười khổ bất đắc dĩ với chúng tôi:

"Xin lỗi nhé, đây là bức ảnh cuối cùng của con trai tôi trước khi cháu mất, nên tôi mới kích động như vậy."

Hạ Sầm nghe xong liền kêu lên một tiếng, vội rút khăn giấy ra lau tay:

"Đồ ch*t chóc, xui xẻo quá đi mất!"

An Dương lấy một gói khăn ướt đưa cho cô ta, vẻ mặt lo lắng: "Sầm Sầm, tối nay cậu không gặp á/c mộng đấy chứ?"

Lâm Mỹ Mỹ nhún vai: "Uống chút rư/ợu là được, tình cờ mình có mang theo một chai Romanee-Conti đây."

"Oa, vẫn là cậu chu đáo nhất!"

Bọn họ thản nhiên trò chuyện như thể mạng sống của một đứa trẻ còn chẳng đáng lo bằng việc bọn họ có gặp á/c mộng hay không. Tôi nhìn thấy biểu cảm của tài xế vặn vẹo trong chốc lát. Kiếp trước chỉ vì khoe khoang của cải mà ông ta đã mang trong lòng nhiều h/ận th/ù đến thế. Còn kiếp này, bọn họ làm những việc quá quắt hơn nhiều, tôi không dám tưởng tượng con q/uỷ này sẽ làm ra những chuyện đi/ên rồ gì nữa.

Thông báo lệch lộ trình xuất hiện ngày càng nhiều. Tần suất rung của điện thoại gần như trùng khớp với nhịp tim của tôi. Tôi hít thở dồn dập trong sự căng thẳng. Trong lúc hoảng lo/ạn, tôi vô tình tắt chế độ im lặng. Ngay lập tức, hàng loạt thông báo vang lên chói tai khắp cả xe.

3.

Tài xế quay đầu nhìn tôi, đáy mắt mang theo sự bình tĩnh kỳ quái. Đó là ánh mắt khiến tôi không thể không r/un r/ẩy. Trong suốt vô số đêm dài đằng đẵng, nó luôn là cơn á/c mộng mà tôi không sao thoát khỏi! Tôi gần như ngay lập tức dời ánh mắt đi nơi khác.

An Dương nghe thấy tiếng thông báo, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nhíu mày:

"Sao xe cộ càng lúc càng ít thế này, ông có biết xem bản đồ không đấy?"

Tài xế nghe vậy cười nhẹ hai tiếng, tay nắm vô lăng, giọng điệu thong dong:

"Đằng kia đang tắc đường, tôi đổi đường khác chở các cô đi."

Tôi đã tưởng rằng, sau cuộc tranh cãi vừa rồi, ít nhất bọn họ cũng sẽ nâng cao cảnh giác. Nhưng rõ ràng tôi đã đá/nh giá quá cao chỉ số IQ của bọn họ.

Lâm Mỹ Mỹ khoanh tay hừ lạnh, giọng điệu vẫn đầy kiêu ngạo: "Coi như ông còn biết điều."

Hai đứa còn lại cũng gật đầu.

"Xe này hôi ch*t đi được, tiền đi đường vòng bọn tôi không trả đâu nhé!"

Hạ Sầm bĩu môi, lấy tay quạt quạt trước mũi, vẻ mặt vẫn đầy chán gh/ét. Ngược lại, tài xế vẫn bình tĩnh lái xe, không hề có dấu hiệu tức gi/ận.

"Các cô cứ sửa lại điểm đến trên ứng dụng đặt xe đi, đoạn đường phía sau tôi sẽ không thu tiền của các cô nữa."

Cả ba nghe thấy không thu tiền liền khựng lại, sau đó lại thản nhiên liếc nhìn tôi:

"Hủy đi nhanh lên."

Tôi siết ch/ặt điện thoại, ánh mắt quét qua vẻ mặt giãn ra vì được bớt chút tiền của bọn họ, trong lòng thầm nghĩ thời cơ xuống xe cuối cùng cũng đến.

"Tôi không hủy."

Tôi kiên quyết ngồi yên tại chỗ, không thèm nhìn bọn họ lấy một cái.

Lâm Mỹ Mỹ lập tức trợn tròn mắt nhìn tôi: "Triệu Mộc Mộc, cậu bị đi/ên à? Có b/ệnh thì đi chữa đi được không!"

"Bày đặt cái vẻ thanh cao của người nghèo, nhìn mà thấy gh/ê!"

"Đúng đấy, vừa nghèo vừa làm trò, lại còn không biết tùy cơ ứng biến!"

Bọn họ mỗi người một câu, gương mặt tràn đầy gi/ận dữ. Lâm Mỹ Mỹ vẫn liên tục tag tôi trong nhóm chat:

"Cậu nhiều tiền quá không có chỗ tiêu à!"

"Có biết từ bến xe đến khách sạn tốn bao nhiêu tiền không hả!"

Tài xế nhìn tôi, nở nụ cười hiền lành:

"Cô bé, cô lo lắng là không an toàn sao? Bây giờ camera giám sát đầy đường, ai còn dám làm chuyện phạm pháp nữa? Hơn nữa..."

Hắn liếc nhìn gương chiếu hậu, ánh mắt quét qua ba người ở ghế sau:

"Ba vị đây đều là tiểu thư nhà giàu, tôi nào dám đắc tội chứ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm