Dù là cách nói chuyện hay ngoại hình, hắn đều ngày càng trở nên nữ tính hơn.

Đầu tiên là gương mặt, từ nét nam tính bình thường chuyển sang hơi nhu mì, giọng nói cũng trở nên the thé như đàn bà.

Mẹ chồng cứ nghe hắn nói chuyện là nổi đi/ên, đặc biệt là khi nhìn thấy vòng một phát triển rõ rệt của hắn.

Bà đương nhiên không hiểu con trai mình bị làm sao, chỉ cho là hắn học đòi hư hỏng, hoặc bị nhập tà.

Trần Tiêu cũng vì sự thay đổi này mà vô cùng tự ti, ra ngoài chẳng dám ngẩng đầu lên.

Ở công ty, đồng nghiệp cứ lén lút bàn tán sau lưng hắn.

Chuyện này đả kích mạnh vào lòng tự trọng của một người đàn ông, từ đó hắn trở nên u uất, buồn bã.

Còn tôi, từ lâu đã lấy cớ cửa hàng nhỏ của bố mẹ cần người phụ giúp, dọn về thành phố kế bên quê nhà.

Cứ cuối tuần, Trần Tiêu lại đến tìm tôi.

“Thanh Thanh, mẹ anh bảo hai ta phải sinh con gấp. Em về nhà anh đã hai năm rồi, nếu vẫn chưa có tin vui, mẹ anh nói sẽ… sẽ…”

Trần Tiêu lắp bắp, không dám nhìn tôi.

“Sẽ thế nào?” Tôi bình thản hỏi: “Mẹ anh không biết tại sao ta không có con, chẳng lẽ bản thân anh cũng không rõ sao!”

“Thanh Thanh, em!” Trần Tiêu kinh ngạc nhìn tôi, dường như không ngờ tôi lại nói thẳng thừng đến vậy.

Hắn bước lại ngồi xuống giường: “Vậy hôm nay ta thử xem sao!”

Thử thì thử, tôi đương nhiên chẳng sợ hắn.

Trần Tiêu cởi quần nhưng lại không dám cởi áo.

Thấy vậy tôi tỏ vẻ không hài lòng: “Áo cũng không cởi, rốt cuộc là có ý gì?”

Lúc đó hắn mới rụt rè cởi áo ra.

Nhìn thấy cơ thể hắn đã biến đổi do uống estrogen, tôi giả vờ gi/ật mình, không che giấu sự chán gh/ét trong mắt: “Trần Tiêu anh… anh sao lại giống đàn bà thế? Kinh t/ởm quá!”

Tôi giả bộ không chịu nổi, đóng sầm cửa bỏ đi.

Trần Tiêu bị đả kích đến mức đêm hôm chạy về nhà, không dám đến tìm tôi nữa.

Tôi gọi điện cho mẹ chồng, nói thẳng là Trần Tiêu yếu sinh lý, đợi bà chữa khỏi cho con trai, tôi mới về.

Mẹ chồng đương nhiên tức đến n/ổ phổi, muốn ch/ửi tôi, nhưng đột nhiên lại không dám.

Bà thừa hiểu với tình trạng này của con trai, nếu ly hôn thì căn bản không thể ki/ếm được vợ.

Giờ tôi đang ở nhà mẹ đẻ, bà nhất thời không với tới được, lỡ chọc tôi gi/ận thật sự đòi ly hôn, bà cũng chẳng còn hơi sức mà đối phó.

Dù sao bà cũng đang chăm đứa cháu bại n/ão, đã mệt rã rời gần ch*t.

Mẹ chồng bắt đầu khắp nơi tìm th/uốc nam, mong chữa dứt điểm vấn đề của Trần Tiêu.

Bà quen một bà thầy cúng ở vùng quê xa, đặc biệt tin tưởng vào bí phương của bà ta.

Trần Tiêu từng kể với tôi, hồi nhỏ có lần hắn ho, ho cả tháng không khỏi.

Mẹ chồng liền nhờ bà thầy cúng đó bốc th/uốc, Trần Tiêu uống vào quả nhiên hết ho.

Nhưng vài ngày sau lại phải vào cấp c/ứu, là do dị ứng gây ra phản ứng cấp tính.

Mẹ chồng chẳng hiểu gì những chuyện này, cứ có b/ệnh là lại tìm bà thầy cúng.

Lần này, bà lại đến tìm bà thầy cúng đó, lấy về rất nhiều th/uốc.

Ngày nào cũng sắc cho Trần Tiêu uống.

Hắn không muốn uống, nhưng không cãi lại được mẹ chồng đ/ộc đoán, đành ngoan ngoãn uống cạn.

Cứ thế kéo dài nửa tháng.

Cho đến khi tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng.

Trần Tiêu đã nhập viện.

Bác sĩ nói là suy thận cấp do dị ứng, người đã sốc, mất ý thức.

Tôi hỏi bác sĩ liệu hắn có qua khỏi không.

Bác sĩ thở dài, nói thẳng lúc xe cấp c/ứu đến nơi, người đã gần như không c/ứu được.

“Kiểu dị ứng này, triệu chứng sẽ tăng dần, nếu đến sớm hơn một ngày thì đã không ra nông nỗi này.”

Tôi đương nhiên biết rõ chuyện là thế nào.

Trần Tiêu từng gọi cho tôi, nói mấy ngày nay người rất khó chịu, nhưng mẹ chồng không cho đi viện, bảo là th/uốc của bà thầy cúng đang phát huy tác dụng.

Chỉ cần cố chịu đựng qua, hắn sẽ trở lại làm đàn ông bình thường.

Trần Tiêu cũng rất mong trở lại như xưa, nên đã cố nhịn không đi b/ệnh viện.

“Thanh Thanh, em đợi anh, đợi anh chữa khỏi, anh sẽ đón em về. Lúc đó ta sẽ có con.”

Trần Tiêu trong điện thoại nói vô cùng thiết tha.

Tôi không nói với hắn, đứa con của chúng tôi, ở kiếp trước, đã bị chính tay hắn hủy diệt.

Mất con trai, mẹ chồng ở b/ệnh viện khóc lóc ầm ĩ.

“Các người hại ch*t con gái tôi, giờ lại hại ch*t con trai tôi, cái b/ệnh viện á/c tâm các người thật mất hết lương tâm…”

Bất kể bác sĩ giải thích thế nào, bà vẫn không tin là do th/uốc của bà thầy cúng, càng không chịu tự nhận ra rằng chính mình đã hại ch*t con.

Sau khi Trần Tiêu mất, tôi khôi phục thân phận tự do, ở lại quê nhà, giúp bố mẹ trông coi cửa hàng.

Kiếp này, tôi cuối cùng cũng được sống cuộc đời bình yên, không còn phải ở nhà chồng sống trong lo sợ.

Bố mẹ vì cuộc hôn nhân thất bại này của tôi, cũng thường xuyên hối h/ận ngày xưa tại sao lại ép tôi đi xem mặt.

Lúc ấy họ sợ tôi không lấy được chồng, nghĩ rằng phụ nữ phải có hôn nhân mới trọn vẹn hạnh phúc.

Nhưng đổi lại được gì chứ.

Lấy nhầm người, còn đ/áng s/ợ gấp vạn lần không lấy chồng.

Giờ đây, họ cũng đã thông suốt.

“Thanh Thanh, sau này lấy chồng hay không đều tùy con, bố mẹ giờ chỉ mong con bình an vui vẻ.”

Tôi cũng không còn tự ti vì chiều cao nữa.

Đời người một kiếp, sao có thể mọi việc đều hoàn hảo, chấp nhận bản thân, quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Còn về bà mẹ chồng kia.

Những ngày tháng sau này, bà sẽ phải gánh chịu sự dày vò và gánh nặng từ đứa cháu đích tôn m/ập mạp của mình.

Đây há chẳng phải là một hình ph/ạt sao!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm