Tôi cười nhạt, không muốn dây dưa với cô ta, cũng không đáp lại. Đùa sao, kiếp trước làm nhân công không công mới ch*t thảm như vậy, kiếp này tôi phải sống cho thật tốt!

Thấy tôi đã quyết, hai cô bạn cùng phòng còn lại cũng chẳng tiện khuyên ngăn. Nói thẳng ra, mọi người mới quen nhau chưa đầy một tháng kể từ khi nhập học. Tình nghĩa gì đó, nói có thì cũng chẳng khác gì không.

Tôi thu dọn hành lý với tốc độ nhanh nhất đời mình, dọn ra ngoài, rời khỏi căn phòng ký túc xá đã ch/ôn vùi cả cuộc đời tôi. Cũng may mới ở được một thời gian, đồ đạc chưa sắm sửa nhiều nên hành lý không tính là quá cồng kềnh.

Phải nói rằng Triệu Nghi thực sự có chút đầu óc kinh doanh. Ngay cả người như tôi, vốn chẳng mấy khi qua lại với họ ngoài giờ lên lớp, cũng biết mấy tuần nay cô ta bận đến mức chân không chạm đất. Tiệc in ấn của cô ta vô cùng đắt khách, nhờ lợi thế về giá mà gần như chiếm mất một nửa lượng khách của tiệm in trường. Nếu không phải vì một mình làm không xuể, cô ta còn ki/ếm được nhiều hơn nữa. Phải biết rằng, ai mà chẳng thích hàng giảm giá 50% cơ chứ?

Chưa kể, tôi còn lén lút quảng bá giúp Triệu Nghi, dù sao thì không bận rộn sao có thể sai sót? Không sai sót thì sao có mâu thuẫn được?

Đúng như dự đoán của tôi, Trình Vũ và Thang D/ao trong những ngày này cũng đã thấm thía sự bất tiện khi kinh doanh trong phòng. Nhất là khi tiệm in lại mở ngay cạnh bàn học của họ. Mỗi ngày, vào bất kỳ khung giờ nào không phải ban đêm, đều có sinh viên ra ra vào vào, khiến họ ngủ trưa không yên, học hành chẳng thể tập trung.

Điều đáng bực mình hơn là trên bàn Triệu Nghi mỗi ngày sinh ra một lượng lớn tài liệu in xong. Khi cô ta không có thời gian dọn dẹp, những tài liệu này đành phải để tạm dưới sàn, lâu dần lan sang cả giường của Trình Vũ và Thang D/ao. Đó là còn chưa kể đến bụi mịn và tiếng ồn từ chiếc máy in vận hành cường độ cao!

Vì nể mặt tình nghĩa bạn cùng phòng, họ chỉ dám bóng gió nhắc nhở Triệu Nghi đôi câu. Họ không dám trở mặt, cũng chẳng ai như tôi ở kiếp trước mà nói thẳng tác hại của máy in cho Triệu Nghi nghe, nên cô ta đương nhiên nghe tai này qua tai kia. Cô ta đang mải ki/ếm tiền, thời gian đâu mà suy nghĩ xem hai người kia đang ám chỉ điều gì!

Họ nhẫn nhịn suốt những ngày qua, cuối cùng cũng bùng n/ổ vào một lần khi có sinh viên khác đến tìm Triệu Nghi.

Hôm đó, hiếm lắm mới có buổi trưa Triệu Nghi không có đơn in ấn, họ tranh thủ chợp mắt một lát. Trời mới biết mấy ngày nay họ bị làm phiền đến mức sắp suy nhược th/ần ki/nh rồi! Nhưng không ngờ, một sinh viên xông vào, đó là người mà Triệu Nghi từng tiếp đón. Đây là một chị khóa trên học cao học, hôm nay có buổi báo cáo đề cương cực kỳ quan trọng, chị đã dặn Triệu Nghi trước hai ngày là tuyệt đối không được sai sót.

Kết quả, Triệu Nghi không chỉ suýt quên in, mà lúc dùng dập ghim đóng tài liệu còn làm ngược toàn bộ các trang sau. Chị khóa trên vội vã đến lớp trước khi buổi báo cáo bắt đầu, không kịp kiểm tra lại báo cáo có lỗi hay không. Kết quả là bị giảng viên chỉ thẳng mặt m/ắng cho một trận tơi bời. Giảng viên đại học thường rất chú trọng định dạng, sinh viên đến định dạng còn làm sai thì sao có thể nghiêm túc với nội dung báo cáo được.

Thế là chị khóa trên chưa kịp trình bày xong đề cương đã bị giảng viên mời xuống đài. Vừa kết thúc báo cáo, chị cầm xấp tài liệu đó đ/á văng cửa phòng Triệu Nghi. Chị túm lấy Triệu Nghi từ trên giường, gi/ận dữ ném xấp báo cáo lỗi vào mặt cô ta, khiến cô ta tỉnh cả người.

"Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì nhìn kỹ xấp báo cáo cậu in đi! Nhìn xem cậu và nó đã hại tôi thê thảm thế nào!" Chị khóa trên thở hổ/n h/ển nhưng không giấu nổi cơn thịnh nộ.

Triệu Nghi chẳng màng đến vết xước do mép giấy sắc nhọn để lại trên mặt, nhặt báo cáo lên xem qua vài lần, nhận ra mình đã mắc lỗi sơ đẳng thế nào. Cô ta không dám lộ ra chút thái độ cáu kỉnh nào do bị đá/nh thức, chỉ biết xin lỗi: "Xin lỗi chị, sắp tới kỳ thi giữa kỳ rồi, nhiều người cần in tài liệu ôn tập quá, em sơ ý nên làm sai ạ."

"Tôi dặn cậu trước hai ngày là báo cáo này quan trọng thế nào, cậu quên in thì thôi, tôi không chấp, bây giờ còn gây ra hậu quả lớn thế này!" Chị khóa trên vốn có sức chiến đấu cực mạnh, "Cậu có biết hôm nay tôi mất mặt trước bao nhiêu người không? Giảng viên m/ắng tôi không ra gì! Những gì tôi phải chịu mà cậu định dùng mỗi câu xin lỗi là xong à? Tôi nói cho cậu biết, không có cửa đâu! Cậu có tin bây giờ tôi đ/ập nát cái máy in của cậu không?"

Vừa nói, chị vừa ném mạnh chiếc cặp sách chứa đầy sách nặng trịch lên máy in, khiến nó kêu lên một tiếng "rầm". Trình Vũ và Thang D/ao đã sớm bị đá/nh thức, lặng lẽ theo dõi màn kịch này. Ngoài cửa, một đám sinh viên hóng chuyện cũng dần tụ tập lại. Tiệm in của Triệu Nghi đắt khách như vậy khiến họ cũng gh/en tị, giờ có trò vui miễn phí, tội gì mà không xem.

"Em... em trả lại tiền cho chị!" Triệu Nghi nhìn thấy đám đông ngoài cửa thì h/oảng s/ợ, sợ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh, "Sau này chị cứ đến, em giảm giá 50% cho chị! Được không ạ?"

Chị khóa trên cúi đầu suy nghĩ một lát: "Giảm 70%! Không thì đừng hòng! Cậu cũng không muốn con đường ki/ếm tiền này của cậu bị bay màu đúng không?" Chị quay đầu nhìn đám đông ngoài cửa và chiếc máy in của Triệu Nghi, ánh mắt đầy cảnh cáo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm