Triệu Nghi cảm thấy xót tiền, lại thấy nhiều người đang nhìn mình, đành bất đắc dĩ đồng ý, chỉ mong chị khóa trên đừng làm lớn chuyện nữa. Chị khóa trên hài lòng, chuẩn bị rời đi. Trình Vũ và Thang D/ao nhìn nhau, tranh thủ lúc các sinh viên ở cửa chưa tan hết, liền công khai làm rõ mọi chuyện với Triệu Nghi.
Trình Vũ lên tiếng trước: "Triệu Nghi, không phải bọn tớ muốn dậu đổ bìm leo, mà là việc cậu mở tiệm trong ký túc xá khiến mọi người ra vào tấp nập, bọn tớ bị ảnh hưởng quá mức! Đến cả quyền riêng tư cũng chẳng còn!"
"Đúng thế!" Thang D/ao tiếp lời, "Cứ nói như hôm nay đi, khó khăn lắm cậu mới không có việc, mọi người muốn chợp mắt một lát thì cậu lại gây chuyện. Bọn tớ đã nhiều ngày liên tiếp không được ngủ trưa một giấc trọn vẹn rồi! Học hành cũng khó! Chưa kể cậu cứ nửa đêm nhận đơn gấp là lại bật dậy in ấn, tiếng ồn của máy in lớn đến mức nào cậu là người rõ nhất!"
Chị khóa trên và các sinh viên khác dừng bước. Phải nói là, trò vui này cứ nối tiếp nhau không dứt. Triệu Nghi không ngờ hai cô bạn cùng phòng lại đ/âm sau lưng mình vào lúc này. Cô ta trợn tròn mắt không tin nổi: "Lúc tớ mở tiệm in chẳng phải các cậu ủng hộ lắm sao? Chúng ta còn vui vẻ đi ăn mừng khai trương mà? Hơn nữa tớ ki/ếm được tiền cũng đã mời các cậu đi ăn rồi còn gì?!"
"Chỉ một bữa lẩu cay mà cũng tính là mời sao?" Trình Vũ kh/inh bỉ, cô không cho rằng đó là chuyện đáng để khoe khoang. "Cậu đừng nói là không biết bụi mịn do máy in tạo ra mỗi ngày nhiều thế nào nhé? Ngày nào ký túc xá cũng bẩn thỉu, chất lượng không khí tệ đi hẳn. Đừng có giả vờ ngây thơ nói là cậu không cảm nhận được?!"
"Đúng vậy! Bọn tớ nhịn cậu lâu lắm rồi, lúc bọn tớ nhắc nhở cậu chẳng hề để tâm, nên giờ bọn tớ buộc phải nói rõ ràng mọi chuyện." Thang D/ao khoanh tay trước ng/ực, quay mặt đi không nhìn vẻ mặt như bị tổn thương sâu sắc của Triệu Nghi.
"Phải, ngay bây giờ, hoặc là cậu đừng mở tiệm in nữa, hoặc là chỉ được phép in trong một khung giờ nhất định, giờ nghỉ trưa và giờ ngủ tối tuyệt đối không được làm phiền, hơn nữa cậu phải đưa thêm một khoản tiền coi như bồi thường cho bọn tớ!" Trình Vũ đưa ra giải pháp.
Triệu Nghi vốn đang chột dạ, nhưng khi nhắc đến tiền lại tức gi/ận định phản bác, liền bị Trình Vũ giơ tay chặn lại: "Đừng nói là cậu ki/ếm tiền không dễ dàng? Nếu không phải biết cậu vất vả, bọn tớ đã không nhịn cậu lâu như vậy mà báo lên cố vấn từ lâu rồi."
Lời này vừa là khuyên bảo, vừa là đe dọa. Nhà trường vốn không cho phép sử dụng thiết bị điện cấm, nhưng ít khi kiểm tra, cũng chẳng ai rảnh rỗi đi tố cáo. Chỉ cần không gây nguy hại đến tính mạng của họ là được. Triệu Nghi như nghĩ đến viễn cảnh nếu chuyện này đến tai lãnh đạo nhà trường, vội vàng đồng ý không mở tiệm in nữa.
Đạt được mục đích, Trình Vũ và Thang D/ao lúc này mới lộ vẻ tươi cười, lại tỏ ra thân thiết như chị em tốt, giới thiệu cho Triệu Nghi những công việc làm thêm khác. Triệu Nghi mệt mỏi rã rời, lại vẫn còn sợ hãi, chỉ đành cười gượng theo họ.
Triệu Nghi đóng cửa tiệm in, chuyện cãi vã với chị khóa trên và bạn cùng phòng cũng chỉ lan truyền trong phạm vi nhỏ, vài ngày sau chẳng ai còn nhớ đến. Tuy nhiên, Triệu Nghi đã nắm bắt thời cơ, đ/ộc chiếm thị trường trong giới sinh viên, cũng coi như ki/ếm được một món hời. Vốn dĩ cũng có sinh viên muốn bắt chước cô ta mở tiệm, nhưng sau vụ cãi vã của Triệu Nghi và Trình Vũ, mọi người đều tận mắt chứng kiến nên lần lượt từ bỏ ý định này.
Tiệm in tạm thời không mở được nữa, Triệu Nghi nghỉ ngơi một cuối tuần, rồi lại bắt đầu không yên phận. Tôi cố tình đăng lên trang cá nhân chiếc máy nướng xúc xích cũ: "Cần b/án gấp, giá rẻ, giao dịch qua nền tảng."
Triệu Nghi quả nhiên mắc câu, m/ua lại rất nhanh chóng. Tôi còn giả vờ nhờ vả cô ta: "Máy in của cậu để không đó, có thể b/án lại cho tớ không? Tớ thấy mở tiệm in online cũng khá ki/ếm đấy!" Triệu Nghi trầm ngâm, buông một câu "không b/án" rồi vội vã rời đi.
Triệu Nghi vừa khuân máy nướng xúc xích về phòng thì đã nhận ngay những cái liếc xéo từ Trình Vũ và Thang D/ao. "Không phải chứ, mới yên ổn được bao lâu? Cậu lại bày trò máy nướng xúc xích? Định đuổi bọn tớ đi giống như cách cậu đuổi Lương Duyệt phải không?" Trình Vũ không nói hai lời liền m/ắng.
Triệu Nghi nghe thấy tên tôi, nhớ lại thái độ của tôi lúc nãy, ánh mắt tối sầm lại. "Cậu có biết khói dầu do máy nướng xúc xích tạo ra có hại cho da thế nào không? Hơn nữa đây cũng là thiết bị điện cấm, ký túc xá vốn đã chẳng còn chỗ chứa rồi." Thang D/ao cũng đầy vẻ không tán thành.
"Nhưng tớ thực sự rất cần tiền! Em trai tớ bị b/ệnh, tớ mà không ki/ếm tiền thì mẹ tớ sẽ b/án tớ mất, bà ấy đang tìm tớ ngoài trường, tớ không dám ra ngoài tìm việc làm thêm, chỉ còn cách này thôi." Triệu Nghi cay đắng nói.
Trình Vũ và Thang D/ao không ngờ hoàn cảnh gia đình của Triệu Nghi lại bi đát như vậy: "Xin lỗi nhé, bọn tớ không biết gia cảnh cậu lại thảm thế này."
Triệu Nghi không ngờ cái cớ này lại hiệu quả đến vậy, cô ta vẫn tiếp tục than nghèo kể khổ, lắc đầu: "Không liên quan đến các cậu đâu. Chỉ cần các cậu đồng ý cho tớ b/án xúc xích trong phòng là được rồi."
Triệu Nghi thực chất rất coi thường số tiền đi làm thêm chân tay, ki/ếm tiền từ sinh viên mới là nhanh nhất. Hai người kia vẫn còn đang chìm trong cảm giác tội lỗi, nhất thời không để ý liền gật đầu đồng ý. Đợi đến khi họ phản ứng lại thì tiệm xúc xích của Triệu Nghi đã kinh doanh rầm rộ. Hơn nữa, Triệu Nghi đã rất khôn khéo, chủ động chia xúc xích cho họ ăn. Ăn của người ta rồi thì khó mà lên tiếng được nữa.