Cuối cùng, chính các sinh viên ở cùng tòa ký túc xá nghe thấy tiếng n/ổ, chạy ra thấy hiện trường thảm họa liền vội vàng ngắt cầu d/ao điện và gọi xe cấp c/ứu.
Vết thương ở lưng Triệu Nghi nghiêm trọng không thể tả, cô ta hứng trọn sức công phá ngay lúc vụ n/ổ xảy ra, trên chân cũng chi chít những mảng bỏng rộng.
Trình Vũ thì bị hỏng mặt, do mặt cô hướng thẳng về phía máy nướng xúc xích, khi n/ổ, các mảnh vỡ b/ắn thẳng vào má cô.
Bác sĩ nói rằng s/ẹo bỏng gây hỏng mặt rất khó phục hồi, còn tùy thuộc vào th/uốc men và khả năng tự chữa lành của cơ thể.
Cơ thể Thang D/ao cũng chịu những vết bỏng tương tự Trình Vũ.
Ngoài ra, khi được đưa đến b/ệnh viện, Thang D/ao đã rơi vào trạng thái sốc.
Sau khi cấp c/ứu thành công mới phát hiện cô bị viêm đường hô hấp do kí/ch th/ích, nguyên nhân chính là do hít phải các hạt bụi và khí thải từ máy in laser trong thời gian dài.
Bác sĩ giải thích: "Trong quá trình hoạt động, máy in laser sẽ sinh ra khí ozone, hít quá nhiều có thể gây tổn thương đường hô hấp dẫn đến viêm kí/ch th/ích. Ngoài ra, khi giấy in được đẩy ra, một lượng nhỏ hạt mực cũng sẽ bay ra từ khe thoát giấy, trong đó có một số thành phần đã được công nhận là chất gây u/ng t/hư."
Do thể chất Thang D/ao vốn yếu, nên mới phát hiện ra mối nguy tiềm ẩn sớm như vậy.
Nghiêm trọng hơn, vì lo ngại cả ba có nguy cơ chấn động n/ão sau khi hứng chịu vụ n/ổ trực diện, bác sĩ đã xin phép nhà trường tiến hành khám tổng quát kỹ lưỡng cho cả ba.
Kết quả cho thấy cả ba đều đã xuất hiện các nốt phổi ở mức độ khác nhau, trong đó Triệu Nghi là nặng nhất do thời gian dài hít bụi bên cạnh máy in.
Hơn nữa, nguyên liệu xúc xích tinh bột Triệu Nghi b/án cũng không sạch sẽ. Ban đầu để tiết kiệm chi phí, cô ta chọn loại rẻ nhất và số lượng lớn, bên trong chứa rất nhiều chất gây u/ng t/hư.
Mà để Trình Vũ và Thang D/ao đồng ý cho cô ta tiếp tục kinh doanh trong phòng, Triệu Nghi đã "đút" cho họ ăn không ít.
Do đó, sau khi nạp vào cơ thể một lượng lớn xúc xích tinh bột kém chất lượng, hệ tiêu hóa của cả ba hiện nay đều rất yếu, chỗ nào cũng cần được chăm sóc, điều trị kỹ lưỡng.
Khi tôi đeo khẩu trang vào thăm họ, bố mẹ Trình Vũ và Thang D/ao đang không ngừng mắ/ng ch/ửi Triệu Nghi đang nằm trơ trọi một mình.
"Con ranh khốn nạn, hám tiền đến phát đi/ên rồi! Chạy đến trường hại con gái tao! Con gái đáng thương của mẹ ơi! Bị con ranh này làm cho nôn mửa tiêu chảy, mà cái mặt này hỏng hết rồi thì biết làm sao đây?!" Đó là mẹ của Trình Vũ.
Trong lòng bà, Trình Vũ đã được băng kín má, ánh mắt nhìn Triệu Nghi cuộn trào h/ận ý.
Cơ thể cô bắt đầu xuất hiện một số triệu chứng: ngứa họng, thường xuyên muốn ho, bụng cũng rất khó chịu, một ngày phải chạy vào nhà vệ sinh mấy lần.
"Con gái tôi mới thảm chứ, từ nhỏ sức khỏe đã yếu, còn bị cô bạn cùng phòng nghèo kiết x/ác này làm cho nhiễm trùng đường hô hấp, nhiễm trùng phổi, khắp người đều bỏng! Hôm nay không cho tôi một lời giải thích, tôi nhất định sẽ làm tới đồn cảnh sát!" Đó là mẹ của Thang D/ao.
Thang D/ao muốn nói gì đó, nhưng vừa há miệng đã ho một tràng dài, khí quản của cô rất khó chịu đựng những cử động há miệng lớn.
Triệu Nghi bị hai người mẹ đang mất kiểm soát t/át mạnh ngã xuống đất.
Cô ta muốn phản bác, nhưng vết thương ở lưng lại bắt đầu rá/ch toạc, m/áu chảy ra.
Cô đ/au đớn nhăn mặt, so với vết bỏng thì mấy cái t/át thực sự chẳng là gì.
Tôi đứng ngoài phòng b/ệnh xem mà thấy thú vị, tính toán thời gian thì mẹ Triệu Nghi cũng sắp nhìn thấy tin nhắn tôi gửi và tới nơi rồi.
Đột nhiên, một người phụ nữ hung hăng chen qua tôi, đẩy cửa bước vào, lao thẳng về phía Triệu Nghi, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời tục tĩu.
Triệu Nghi thấy người đến thì mắt sáng lên một thoáng, nhưng lại bị trận m/ắng té t/át ngay trước mặt của người phụ nữ kia dập tắt hy vọng.
"Tao nuôi mày lên đại học, mày làm ăn kiểu gì vậy? Làm đủ thứ trò, bày đặt hết cái này đến cái kia, giờ còn gây ra một đống rối ren cho tao, mày định làm tao ch*t vì tức hả?" Mẹ Triệu Nghi dùng ngón tay chọc mạnh vào trán cô ta, rồi lăn ra đất ăn vạ.
"Trời ơi tao không sống nổi nữa rồi, tao chỉ trông mong mày làm nên sự nghiệp để phụng dưỡng tao lúc về già, em trai mày còn đợi mày ki/ếm tiền m/ua nhà. Giờ hay rồi, còn phải bồi thường cho hai đứa bạn hỏng mặt của mày, thà ch*t quách cho xong!"
Mẹ Trình Vũ và Thang D/ao hoàn toàn không ngờ mẹ Triệu Nghi lại thuộc dạng này, còn chua ngoa hơn cả họ.
Nhưng nghe mẹ Triệu Nghi nhắc đến chuyện con mình hỏng mặt, họ lại cứng giọng lên: "Bà Triệu Nghi nói năng kiểu gì vậy? Con gái chúng tôi hỏng mặt chẳng phải do con gái bà sao? Con gái bà đi làm ăn chẳng phải vì bà không cho tiền, không cấp sinh hoạt phí sao?! Suy cho cùng đều là lỗi của bà làm mẹ! Bà làm người thật thất bại!"
Mẹ Triệu Nghi lại tiếp tục m/ắng nhiếc, nước bọt gần như phun vào mặt người đối diện: "Tôi nhổ! Con gái các bà hỏng mặt thì đã sao? Tôi còn phải trách các bà sao không biết dạy dỗ con gái tôi! Dung túng nó làm mấy trò này! Các bà chẳng qua là muốn tống tiền thôi phải không? Tôi nói cho các bà biết, khoản tiền viện phí này, nhà tôi không bỏ ra một xu đâu, muốn đòi bồi thường thì cứ tìm Triệu Nghi, không liên quan gì đến nhà tôi."
Hai người mẹ kia bị m/ắng cho ngẩn người, há miệng định nói lại thôi, lặng lẽ ôm ch/ặt lấy con mình.