Tôi và con gái của tài xế nhà tôi sinh cùng ngày, lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Nhưng cô ta luôn oán h/ận ông trời bất công, tại sao cùng sinh một ngày mà tôi lại là tiểu thư đài các vàng ngọc. Thế là để thay thế tôi, cô ta đã đá/nh đổi 30 năm tuổi thọ với một hệ thống hoán đổi số phận để cư/ớp đi cuộc đời tôi. Thế nhưng cô ta không hề hay biết, công ty gia đình tôi sắp phá sản. Còn cha mẹ tôi đã quyết định gả tôi cho một lão già sáu mươi tuổi để lấy tiền học phí cho em trai đi du học. Cái gia đình mà cô ta tốn bao tâm tư để có được, thực chất lại là địa ngục mà tôi luôn muốn trốn thoát. Đây là ngày thứ ba tôi trở thành Tề Lộ Lộ. Sáng sớm thức dậy rửa mặt, nhìn thấy khuôn mặt lạ lẫm trong gương, tôi đã không còn quá ngạc nhiên nữa. Tôi đeo cặp sách lên, cùng với cha của Tề Lộ Lộ, giờ đây cũng coi như là cha của tôi, bước ra khỏi cửa, lên chiếc xe sang trọng rồi đến ngôi nhà vốn là của tôi trước đây.
"Chào buổi sáng tiểu thư Viện Viện."
Cha Tề xuống xe mở cửa cho cô gái vừa bước ra từ cổng biệt thự, cung kính đón cô ta vào trong. Cô gái trước mặt trạc tuổi tôi, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với tôi hiện tại. Đồng phục của cô ta được ủi phẳng phiu, dưới chân là đôi giày mới nhất trong tuần lễ thời trang Paris tháng trước. Còn quần áo của tôi thì do giặt bằng th/uốc tẩy rẻ tiền mà trở nên bạc màu quá mức, giày thể thao cũng đã ố vàng. Chúng tôi giống như người của hai thế giới, một tiểu thư đài các và con gái của tài xế. Nhưng thực ra ba ngày trước, tôi mới chính là thiên kim tiểu thư Chu Viện đó.
Tôi và Tề Lộ Lộ sinh cùng ngày, cha cô ta là tài xế nhà chúng tôi, nên tôi và cô ta lớn lên cùng nhau, như hình với bóng. Để thể hiện sự quan tâm và tử tế với cấp dưới, cha mẹ tôi thậm chí còn nhét cô ta vào cùng trường quý tộc với tôi, mỗi ngày đều phá lệ cho cô ta cùng ngồi xe sang của nhà đi học. Nhưng tôi không biết rằng, cô ta không những không biết ơn mà ngược lại còn cho rằng đây là sự thương hại của tôi dành cho cô ta. Cô ta cho rằng ông trời bất công với mình, tại sao cùng sinh ra, cha tôi là ông chủ lớn của công ty niêm yết, mẹ là tiểu thư danh giá, còn có một đứa em trai ngoan ngoãn hiểu chuyện. Trong khi cô ta lại phải làm con gái của tài xế và bảo mẫu, cả đời bị tôi đ/è bẹp dưới chân.
Cô ta tìm cách trở thành tôi, thay thế tôi. Tôi không biết cô ta tìm đâu ra một hệ thống hoán đổi số phận, chỉ biết khi ngủ dậy, tôi đã trở thành Tề Lộ Lộ, còn cô ta thì trở thành tôi, trở thành thiên kim tiểu thư Chu Viện đó.
"Tao đã dùng 30 năm tuổi thọ mới đổi được thân phận cho chúng ta, đừng hòng đổi lại. Từ giờ tao mới là tiểu thư Chu Viện, mày chỉ là con gái của người làm nhà chúng tao, mày mới là Tề Lộ Lộ."
Đối mặt với câu hỏi của tôi, Tề Lộ Lộ tỏ ra không chút chột dạ, véo mặt tôi với vẻ đầy kh/inh bỉ. Từ ngày đó, cô ta bắt đầu thay tôi trở thành Chu Viện được cả trường chú ý, mỗi ngày đều mặc giày khác nhau, đeo túi khác nhau. Cô ta tưởng rằng tôi sẽ cảm thấy không cam tâm, sẽ vì sự chênh lệch mà trầm cảm, sẽ chạy đến trước mặt cha mẹ khóc lóc kể lể rằng tôi mới là Chu Viện thật sự, nhưng những lo lắng đó của cô ta đều không xảy ra. Tôi chỉ bình thản chấp nhận tất cả những điều này. Cô ta không biết rằng, 18 năm trở thành con gái nhà họ Chu là mười tám năm đ/au khổ nhất của tôi. Cái gia đình mà cô ta tốn bao tâm tư để có được, thực chất lại là địa ngục mà tôi luôn muốn trốn thoát.
"Cha mẹ gần đây đi công tác, nói là có một bữa tiệc tối nay bảo tôi phải tham gia, tan học nhớ đi cùng tôi."
Giờ nghỉ trưa, Tề Lộ Lộ kéo tôi lên sân thượng ra lệnh. Tôi nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mặt, tôi cũng chưa từng nghĩ khuôn mặt này của mình lại có thể tạo ra biểu cảm cay nghiệt đến thế.
"Có nghe thấy không hả, c/âm rồi à!"
Tề Lộ Lộ thấy tôi ngẩn người thì rất bất mãn, dùng ngón tay chọc mạnh vào vai tôi.
"Bữa tiệc từ thiện tối nay là do nhà họ Triệu tổ chức, cô mang theo con gái của bảo mẫu và tài xế đi e là không ổn đâu."
"Nói nhảm, mày không đi cùng thì làm sao tao biết những người đó là ai được. Đợi sau này tao nhớ hết mặt mũi mọi người rồi thì không cần đến mày nữa!"
Tề Lộ Lộ hoàn toàn không màng đến ý nguyện của tôi, chỉ vài ba câu đã sắp xếp xong lịch trình của tôi sau giờ học. Để trở nên nổi bật trong lần xuất hiện đầu tiên sau khi trở thành tôi, cô ta đặc biệt đến một studio thiết kế lễ phục xa hoa nhất thành phố. Cô ta chọn một chiếc váy ngắn màu bạc, kiểu dáng quây ng/ực thiếu nữ. Chiều dài váy đến giữa đùi vừa đủ để lộ đôi chân thon dài. Tề Lộ Lộ còn chọn thêm một chiếc khăn choàng lông thú nhỏ màu trắng tinh, vai nửa kín nửa hở càng thêm phần gợi cảm. Cô ta tiện tay ném cho tôi một chiếc váy dài màu đen bình thường.
"Không bắt mày mặc đồng phục đi là tốt lắm rồi, đừng có kén chọn nữa."
Tề Lộ Lộ lườm tôi một cái rồi quẹt thẻ, sau đó lên xe của cha Tề. Cha Tề đến giúp mở cửa thì hơi khựng lại, có chút khó xử nhưng vẫn lên tiếng:
"Tiểu thư, cách ăn mặc hôm nay của cô liệu có hơi không phù hợp không ạ?"
Câu nói này hoàn toàn châm ngòi cho cơn gi/ận của Tề Lộ Lộ, cô ta khó chịu trừng mắt nhìn người đàn ông mà vài ngày trước còn là cha ruột của mình, lớn tiếng quát tháo:
"Ông là tài xế mà còn muốn quản chủ nhân mặc gì à? Ông là cái thá gì chứ!"