Tôi vốn tưởng chúng chỉ bỏ chút cát hay lá cây vào, nào ngờ đám công tử bột đó không sợ ch*t, bắt vài con nhện không đ/ộc thả vào trong. Cô bé không hề hay biết gì, mở cốc ra, mặc cho đám nhện bò lên mặt mình. Sự việc sau đó phát triển đến mức ngoài tầm kiểm soát. Cô bé bị h/oảng s/ợ quá độ dẫn đến lên cơn hen suyễn, phải đưa đến b/ệnh viện. Khi bị giáo viên trách ph/ạt, đám con trai đó lại nói là vì muốn trả th/ù cho tôi. Lúc đó tôi dù ấm ức nhưng cũng đầy tội lỗi, sau khi đến b/ệnh viện xin lỗi còn bao trọn phần lao động công ích trong kỳ trại hè của cô bé. Thế nhưng không ngờ, sau một tháng trại hè kết thúc trở về nhà, chưa kịp tắm rửa thoải mái bằng nước nóng, mẹ đã đứng trước giường tôi với gương mặt đanh lại.

"Mày có biết chuyện mày b/ắt n/ạt bạn học hiện giờ đã đồn đại khắp nơi trong giới, mặt mũi nhà họ Chu bị mày làm mất sạch rồi không."

"Thứ mất mặt x/ấu hổ, tao nhất định phải cho mày một bài học, nếu không sau này còn gia đình hào môn nào coi trọng mày nữa."

Lúc đó tôi hoàn toàn ngơ ngác, cho đến khi mẹ đưa tôi xuống tầng hầm, bắt tôi cởi sạch quần áo, quỳ bên cạnh bể bơi. Theo lời mẹ tôi, tôi là con gái, phải biết lễ nghĩa liêm sỉ, nên cởi hết quần áo quỳ xuống chính là để tôi có cảm giác x/ấu hổ. Tầng hầm về đêm lạnh lẽo, cộng thêm hơi ẩm bốc ra từ bể bơi cùng bầu không khí yên tĩnh đến đ/áng s/ợ. Tôi quỳ trong tầng hầm không bật đèn suốt một ngày một đêm, ngoại trừ đi vệ sinh thì không được cử động, thậm chí nhịn đói suốt hơn hai mươi tiếng đồng hồ. Đó là lần đầu tiên tôi phải chịu hình ph/ạt nặng nề như vậy, cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tôn nghiêm và nhân cách bị người ta chà đạp dưới chân. Mà người đó, chính là mẹ của tôi.

Từ đó về sau, tôi ở bên ngoài vô cùng cẩn thận, cũng không kết bạn nữa, vì tôi không biết mẹ còn vì lý do gì mà trừng ph/ạt tôi. Tiếng của Chu mẫu biến mất, tôi đoán là bà ta đã đưa Tề Lộ Lộ xuống tầng hầm rồi. Tề Lộ Lộ chắc nằm mơ cũng không ngờ tới, cái gia đình hoàn hảo giàu sang mà cô ta hằng mơ ước lại hoàn toàn khác xa với những gì cô ta nghĩ. Trước mặt người khác là quý phu nhân dịu dàng, sau lưng lại là người mẹ chuyên chế nghiêm khắc.

Tôi lắc đầu, ném những ký ức cũ ra sau đầu. Sau khi x/ác định mình chính là Tề Lộ Lộ, tôi quen đường quen lối bắt xe buýt về nhà. Nhà họ Tề nằm trong một khu chung cư cũ, địa thế không tính là quá tốt nhưng có ba phòng một khách. Hơn nữa chỉ có một mình Tề Lộ Lộ là con. Khi tôi bước vào, mẹ Tề đang bưng một bát canh nóng từ bếp bước ra.

"Lộ Lộ về rồi đấy à, mau ngồi xuống ăn cơm đi."

Mẹ Tề xới ba bát cơm đặt lên bàn, nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.

"Cha con sao vẫn chưa về, chẳng phải hôm nay Tổng giám đốc Chu đã bảo cho ông ấy nghỉ phép một ngày rồi sao, ch*t ở đâu rồi không biết!"

Lời mẹ Tề vừa dứt, ngoài cửa đã truyền đến tiếng chìa khóa vặn ổ. "Ây da, ở ngoài cửa đã nghe thấy bà càm ràm rồi, tôi đây không phải đi m/ua đồ sao!"

Cha Tề cười cười cởi giày, phía sau hình như còn giấu thứ gì đó.

"Lộ Lộ con nhìn này, tèn tén ten!"

Cha Tề từ phía sau lôi ra một túi ni lông, bên trong là hai quả xoài lớn.

"Đây là xoài con thích ăn nhất đấy!"

Ông vừa nói vừa vào bếp rửa tay gọt xoài, ánh mắt cười híp lại.

"Dạo này con ngoan hơn nhiều rồi, cha cứ có cảm giác như đổi được một đứa con gái vậy, đúng là trưởng thành rồi!"

Cha Tề đặt xoài lên bàn, cả nhà bắt đầu dùng bữa.

"Hôm qua con chịu thiệt thòi rồi, ai mà ngờ được tiểu thư nhà họ Chu bây giờ lại đột nhiên thay tính đổi nết, trước đây rõ ràng là một người rất hòa nhã mà."

Cha Tề vừa ăn vừa nói, khiến vợ ở bên cạnh lườm một cái.

"Đừng nói x/ấu người ta sau lưng, nhỡ đâu bị nghe thấy, vợ chồng Tổng giám đốc Chu đối đãi với hai vợ chồng mình không tệ đâu."

Lời của mẹ Tề không phải là nịnh bợ, mà là chân thành. Bà vốn là bảo mẫu nhà họ Chu, nhưng hai năm trước trong dạ dày đột nhiên có khối u, nghi là u/ng t/hư. Sau khi biết chuyện này, cha mẹ Chu lập tức cho bà nghỉ phép hưởng lương, còn đưa một khoản tiền lớn để bà chăm sóc sức khỏe trước. Còn cha Tề làm tài xế ở nhà họ Chu cũng được tăng lương. Sau khi kiểm tra lại, khối u trong dạ dày mẹ Tề x/ác nhận là lành tính, nhưng sau phẫu thuật cũng cần thời gian điều dưỡng, bà thấy ngại khi cứ dùng tiền của nhà họ Chu nên đã xin nghỉ việc.

Lương nhà họ Chu rất cao, lương hiện tại của cha Tề hoàn toàn đủ cho gia đình ba người chúng tôi sống rất hạnh phúc, nên hai người họ thực ra luôn biết ơn nhà họ Chu. Sự nóng nảy nhỏ nhặt của "Chu Viện" ngày hôm qua, trong mắt họ cũng có thể nể mặt cha mẹ Chu mà tha thứ cho. Nhưng họ sẽ không vì chút ân huệ đó mà từ bỏ con gái mình.

"Lộ Lộ, Tổng giám đốc Chu nói đã dạy dỗ Chu Viện rồi, sẽ không để con chịu đò/n oan đâu. Sau này nếu Chu Viện còn b/ắt n/ạt con thì đừng có nhẫn nhịn! Cứ nói cho chúng ta biết, cha mẹ chắc chắn sẽ làm chủ cho con!"

"Đúng đấy, cùng lắm thì không làm công việc này nữa, nó tưởng nó có cha mẹ tốt là muốn làm gì thì làm sao, nhà Lộ Lộ chúng ta cũng có cha mẹ cưng chiều đấy!"

Cha Tề mẹ Tề trong điểm này có suy nghĩ thống nhất đến lạ kỳ. Tôi sững người, trong lòng cảm thấy một hơi ấm xa lạ. Sự thiên vị không cần lý do này, là điều mà khi tôi còn là Chu Viện chưa bao giờ cảm nhận được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm