Tề Lộ Lộ hoàn toàn không biết tôi đang sợ hãi điều gì, chỉ nhiệt tình kéo "Bác Triệu" - người được Chu mẫu mời đến dự bữa tối - vào chỗ ngồi. Trong suốt bữa ăn, tôi lặng lẽ cúi đầu ăn uống, như thể chưa từng được thấy nhiều món ngon đến thế bao giờ. Tề Lộ Lộ nhận ra sự coi trọng của Chu mẫu dành cho ông ta, nên để lấy lòng, cô ta đã dốc hết vốn liếng, dỗ dành khiến ông ta cười nói không ngớt.
Suốt bữa ăn, ánh mắt lão Triệu cứ dán ch/ặt vào tôi và Tề Lộ Lộ. Sau khi thấy tôi tỏ ra nhạt nhẽo, lão liền dồn toàn bộ sự chú ý vào Tề Lộ Lộ. Tề Lộ Lộ lúc này, mang khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của tôi, miệng thốt ra toàn lời đường mật, còn Chu mẫu - người vốn luôn giáo dục tôi phải biết tự trọng - lại chỉ mỉm cười nhìn, không hề có ý định ngăn cản.
"Chu phu nhân, bà thật là sinh được một cô con gái tốt."
Lão Triệu nhìn Chu mẫu đầy ẩn ý, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng.
"Ôi dào đâu có, chủ yếu là do Viện Viện thấy ông thân thiết, đó cũng là phúc của con bé thôi."
Lời của hai người khiến Tề Lộ Lộ như muốn bay lên tận chín tầng mây, cô ta hống hách liếc nhìn tôi, như muốn nói: "Thấy chưa, mẹ vẫn thương tôi nhất."
Tôi không quan tâm, chỉ lặng lẽ ngồi ăn cùng Chu Bác Viễn. Tề Lộ Lộ sẽ không bao giờ biết, cũng không bao giờ tin rằng, người đàn ông tóc bạc trắng ngoài sáu mươi, trông có vẻ hiền lành nhân hậu trước mặt cô ta, lại là kẻ thích hànhz hạz, ng/ược đ/ãi những cô gái trẻ đẹp nhất.
Triệu Khải, một nhà từ thiện, doanh nhân nổi tiếng, tài sản hơn trăm triệu, thậm chí còn là giáo sư khách mời của một trường đại học. Tôi đã biết lão từ lâu. Khi đó, tôi chỉ coi lão là một bậc trưởng bối đáng kính, cho đến khi lão đưa tôi vào thư phòng, lấy danh nghĩa dạy tôi viết thư pháp để giở trò đồi bại. Hồi đó tôi mới tập viết, cha nói Triệu Khải viết chữ rất đẹp nên đã đưa tôi đến nhà lão.
Ban đầu mọi chuyện đều bình thường, cho đến khi lão nắm lấy tay tôi. Lão cầm tay tôi dạy viết, tôi tuy cảm thấy hơi ngượng nhưng cũng không để ý nhiều. Nhưng dần dần, lồng ng/ực lão áp sát vào lưng tôi, không còn một kẽ hở. Tôi bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, vì đầu lão ngày càng thấp xuống, tựa vào má tôi rồi khẽ thở, hơi nóng phả vào tai. Qua khe cửa thư phòng khép hờ, tôi nhìn thấy ánh mắt của cha, nhưng ông nhanh chóng rời đi, giả vờ như không thấy gì cả. Nhưng tôi biết, ông đã thấy.
Khi đó tôi tuy còn nhỏ nhưng đã bắt đầu có ý thức. Từ đó về sau, tôi luôn chống đối việc tham gia mọi hoạt động có Triệu Khải, thậm chí không tiếc tắm nước lạnh để bị sốt nhằm trốn tránh gặp lão. Mãi đến vài năm trước, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của cha mẹ Chu, tôi mới biết Triệu Khải thích hànhz hạz những cô gái xinh đẹp nhất. Trong biệt thự đơn lập trên núi của lão, thường xuyên có những cô gái trẻ đẹp đi vào bằng hai chân nhưng lại được khiêng ra bằng cáng. Có những người tự nguyện, nhưng phần lớn đều là bị lừa gạt, cưỡng ép.
Sự xuất hiện lần này của Triệu Khải chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Lão Triệu rõ ràng rất hài lòng với sự "biết điều" của Tề Lộ Lộ, lập tức bảo người làm mang trái cây đã chuẩn bị sẵn lên, trong đó có cả món chè sago trái cây nhiệt đới. Chu mẫu lúc này tâm trí đều đặt hết vào hai người họ, chẳng còn hơi sức đâu quan tâm đến tôi và Chu Bác Viễn.
Tôi cúi đầu giả vờ bình tĩnh ăn chè sago, nhưng khi Chu Bác Viễn bên cạnh cầm thìa định đưa chè vào miệng, tôi vẫn vô thức đưa tay ra.
"Trong đó có xoài đấy."
Trong mắt Chu Bác Viễn thoáng vẻ ngơ ngác, có lẽ vì bất ngờ trước lời nói của tôi, nhưng cậu lập tức hạ thìa xuống. Tiếng thìa va vào bát sứ phát ra âm thanh giòn giã, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tề Lộ Lộ và những người khác.
"Có chuyện gì vậy?"
Chu mẫu vẫn luôn rất quan tâm đến con trai, sợ xảy ra sai sót gì. Chu Bác Viễn lấy lại tinh thần, cười đầy áy náy: "Không có gì đâu mẹ, con không để ý trong chè có xoài, may mà chị Tề Lộ Lộ nhắc."
Người làm vội vàng xuống bếp mang bát chè đi, liên tục xin lỗi. Sắc mặt Tề Lộ Lộ khó coi, trừng mắt nhìn tôi, dường như khó chịu vì tôi đã cư/ớp mất sự chú ý thuộc về cô ta.
"Con quên mất Bác Viễn bị dị ứng, thật tiếc quá, chè ngon thế này mà không uống được."
Tề Lộ Lộ làm bộ điệu đà giơ bát chè đã uống hết lên, lại kéo sự chú ý của Triệu Khải về phía mình.
"Ơ? Bác Viễn không ăn được xoài à? Xin lỗi nhé, bác đúng là không biết thật."
Triệu Khải cười, nhưng trong mắt không thấy vẻ áy náy nào, chỉ là lời xã giao. Chu mẫu đương nhiên không để khách quý phải áy náy, vài ba câu đã lấp li/ếm cho qua chuyện. Tôi tự biết hành động vừa rồi đã mất kiểm soát, dễ gây nghi ngờ, nên sau bữa ăn liền viện cớ về nhà làm bài tập. Chu mẫu thấy Triệu Khải không để ý đến tôi nên cũng không quan tâm, phất tay cho tôi về. Trong kế hoạch của bà, dù tôi không quá nổi bật về nhan sắc, nhưng cũng coi là thanh thuần, nếu lão Triệu không ưng "Chu Viện", thì coi tôi như một món quà thuận nước đẩy thuyền cũng không tệ.