“Không bằng l/ột sạch nó ra, ném vào hồ phun nước trước cửa, để nó biết kết cục của việc đắc tội cô Kiều là như thế nào!”

Tôi lắng nghe sự cuồ/ng hoan của bọn chúng, vị m/áu tanh ngọt trào lên trong cổ họng. Mỗi vết thương bọn chúng để lại trên người tôi, đều sẽ trở thành văn bia khắc trên m/ộ của chính bọn chúng. Th/ủ đo/ạn của cha tôi sẽ cho bọn chúng hiểu thế nào là sống không được, ch*t không xong.

Giây tiếp theo, Cố Từ vươn tay ra, chộp lấy cổ áo váy ngủ của tôi. Tôi giãy giụa kịch liệt, chút sức lực còn sót lại bùng phát ngay khoảnh khắc này. Thế nhưng đầu gối Cố Từ lại càng hung hãn nghiến lên cột sống của tôi, xươ/ng cốt phát ra những tiếng kêu rắc rắc chịu đựng không nổi.

“Đừng giãy giụa nữa, mày bây giờ chỉ là một miếng th!t thối mặc người xâu x/é thôi.”

Cảm giác nh/ục nh/ã tột cùng nhấn chìm lấy tôi. Nụ cười của Kiều Vi càng thêm tà/n nh/ẫn, cô ta túm lấy mảnh vải che thân cuối cùng trên người tôi, gi/ật mạnh. Tay kia cô ta móc điện thoại ra, lướt nhanh vào phần mềm livestream.

“Ném ra ngoài thôi chưa đủ, tao phải livestream, để toàn bộ kinh thành này xem xem, con tiện nhân này rốt cuộc hạ tiện đến mức nào!”

Ngay đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc này!

Theo một tiếng n/ổ chát chúa vang lên, cánh cửa gỗ đàn hương trị giá hàng chục triệu kia bị người ta đẩy mạnh từ bên ngoài. Một bóng dáng cao lớn mang theo cơn gi/ận lôi đình bước vào.

“Ai cho phép các người làm lo/ạn ở đây!”

Sự đi/ên cuồ/ng trên mặt Kiều Vi tức thì chuyển thành vui mừng, cô ta giơ điện thoại, giọng điệu nũng nịu cất lời:

“Hoắc Đổng! Ngài đến đúng lúc lắm! Tôi đang giúp ngài dạy dỗ một món đồ chơi mới không biết trời cao đất dày là gì!”

Cố Từ vội vàng ngẩng đầu, vẫy đuôi như một con chó nhỏ:

“Hoắc Đổng! Chúng tôi đặc biệt tìm cho ngài một người phụ nữ giống hệt mối tình đầu của ngài, tuyệt đối sạch sẽ!”

“Chỉ xin ngài vì lòng hiếu thảo này mà cho dự án phía Tây ngoại ô của chúng tôi một cơ hội!”

Bước chân của cha tôi khựng lại. Ánh mắt ông xuyên qua đám đông, rơi trên người tôi đang nằm trong vũng m/áu. Ông nhìn rõ gương mặt đầy m/áu và nước mắt của tôi. Khí thế quân lâm thiên hạ ấy trong chớp mắt tan thành mây khói.

Tôi gắng gượng ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt bàng hoàng đến mất tiếng của ông, nặn ra một nụ cười lạnh cực kỳ giễu cợt.

“Hoắc Chấn Đình, cái đồ khốn nạn gi*t vợ bỏ con nhà ông!”

“Nếu ông còn đến muộn một bước nữa, cả đời này ông đừng hòng có người nối dõi!”

Không khí như bị rút cạn thành chân không vào khoảnh khắc này. Cha tôi cứng đờ tại chỗ, đôi mắt ưng vốn dĩ luôn kiểm soát sinh tử giờ đây r/un r/ẩy dữ dội, sâu trong đồng tử là cơn bão tố đang cuộn trào muốn hủy diệt tất cả.

Ông nhìn tôi, nhìn vết d/ao sâu tận xươ/ng trên khóe mắt, nhìn bộ quần áo rá/ch nát thấm đẫm m/áu tươi, yết hầu chuyển động đầy khó khăn nhưng chẳng thể thốt ra lấy nửa lời.

Kiều Vi vốn dĩ đang hống hách, giờ đây điện thoại rơi xuống đất cái “bộp”.

“...Hoắc Đổng, tôi không biết... nó không nói nó là...”

Cô ta r/un r/ẩy lùi lại phía sau, cố gắng bám lấy vạt áo của Hoắc Chấn Đình.

Cha tôi không một lời thừa thãi, giơ tay lên là một cái t/át sấm sét. Kiều Vi bị t/át bay ra ngoài, đ/ập mạnh vào bức tường cứng ngắc. Cố Từ nằm liệt trên đất, dưới đũng quần thấm ra một vệt ướt, trong không khí nồng nặc mùi khai. Hắn r/un r/ẩy như cầy sấy, chỉ vào tôi, môi lắp bắp đến mức không rõ chữ:

“Hoắc, Hoắc Đổng... tôi không biết... tôi thật sự không biết nó là con gái ngài...”

“Nếu biết, cho mượn tôi một trăm cái gan, tôi cũng không dám!”

Tô Hạ đã sớm không chịu nổi áp lực khủng khiếp này, mắt trợn ngược, sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cha tôi thậm chí còn không thèm liếc nhìn bọn chúng lấy một cái. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, trong ánh mắt tràn đầy sự hối h/ận và h/oảng s/ợ đ/au đớn tận tâm can, dường như ngay cả hơi thở cũng mang theo mùi m/áu tanh.

Ngoài cửa, hơn chục vệ sĩ ùa vào như q/uỷ mị. Họ đ/è ch/ặt Cố Từ và Tô Hạ xuống đất, dùng sợi dây thừng th/ô b/ạo nhất trói ngược tay chân bọn chúng lại.

Tôi r/un r/ẩy đứng dậy, đẩy tay người vệ sĩ muốn tiến lên đỡ mình ra, cũng đẩy luôn bộ vest đắt tiền mà cha tôi đưa tới. Tôi nhìn ông. Nhìn người đàn ông từng một thời không ai bì nổi, giờ đây lại thấp hèn như hạt bụi.

Cơn đ/au dữ dội ở đầu ngón tay vẫn lan tỏa, m/áu từ khóe mắt chảy dọc theo gò má vào trong miệng, vị tanh đắng khiến người ta buồn nôn. Tôi nhìn ông lạnh lùng, trong mắt không có niềm vui đoàn tụ của cha con, chỉ có sự lạnh lẽo đủ để đóng băng vạn vật.

“Năm năm trước, vì cái gọi là thể diện và quyền thế, ông để mẹ tôi ôm h/ận mà ch*t.”

“Năm năm sau, ông lại nuôi đám súc vật này thành cái bộ dạng ăn th!t người như thế này.”

“Hoắc Chấn Đình, ông muốn h/ủy ho/ại tôi bao nhiêu lần nữa mới cam lòng?”

Từng chữ từng câu của tôi như lưỡi d/ao tẩm đ/ộc, đ/âm mạnh vào tim ông. Thân hình cao lớn của ông loạng choạng, hốc mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ, trên gương mặt đầy nếp nhăn ấy, hai dòng lệ đục ngầu trào ra.

“Niệm Niệm... cha đưa con về nhà... cha cho con tất cả mọi thứ...”

Ông r/un r/ẩy vươn tay, muốn chạm vào vết thương trên mặt tôi. Tôi lùi lại một bước, tránh né sự đụng chạm đó.

Tôi chỉ vào Cố Từ và Tô Hạ đang bị trói như đò/n bánh tét, đang kh/iếp s/ợ c/ầu x/in, rồi lại chỉ vào Kiều Vi.

“Về nhà?”

“Được thôi, tôi muốn bọn chúng ch*t.”

“Và, tôi muốn ông tự tay đ/ốt sạch tất cả những thứ thuộc về tôi trong căn phòng này.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm