"Thế nào?" Tôi cười với hắn, "Thua cuộc thì phải chịu, nếu ngươi đá/nh thắng được mẫu thân ta, thì cứ đến làm thần sứ của ta. Còn nếu không đá/nh lại..."
Tôi nghiêng đầu: "Vậy thì để mẫu thân ta đá/nh ch*t là xong."
Không gian tĩnh lặng trong chốc lát.
Hắn cười lớn.
Đó là một nụ cười thực sự cảm thấy hài lòng, trong đôi đồng tử vàng kim cuộn trào một loại khoái cảm mãnh liệt, đặc trưng của kẻ săn mồi.
"Thú vị," hắn nói, "Vậy ta nhận lời."
Mẫu thân mặt đen hoàn toàn.
Đêm đó trở về, bước chân tôi nhẹ bẫng như đang dẫm trên mây.
Trong sân, Ty Uyên và Ty Lan đã về, mỗi người đứng một bên, cách nhau mười bước chân.
Trên cánh tay Ty Uyên có thêm ba vết cào, cổ của Ty Lan bầm tím một mảng lớn.
Ừm? Lại đá/nh nhau à?
【Cười ch*t mất, Ty Uyên lật tung nửa Bắc Hoang mới tìm lại được con thần thú đó, hớn hở mang về dâng bảo, kết quả phát hiện Ty Lan đang ôm nữ chủ bảo bối trong nước hôn hít, tại chỗ nổi cáu luôn.】
【Quan trọng là Ty Uyên ra tay trước, lại còn đá/nh không lại Ty Lan, giờ vẫn đang dỗi kìa.】
【Nhân ngư "bạch thiết hắc" (ngoài trắng trong đen) đúng là có sức hút, nhưng sói con gh/en t/uông nổi cáu không đáng yêu sao?】
【Thế nên nữ chủ bảo bối mới muốn cả hai mà.】
Ồ, hóa ra là đá/nh nhau thật.
Ty Uyên đá/nh không lại Ty Lan cũng là chuyện bình thường.
Năm đó khi mới kết khế ước, hai người bọn họ cũng thường xuyên đá/nh nhau vì tranh giành hầu hạ tôi.
Ty Uyên là thiếu quân lang tộc, tính tình nóng nảy, động tí là nhe răng. Nhưng chưa bao giờ thắng được con cá trông có vẻ ôn nhu vô hại như Ty Lan, lần nào cũng bị đuôi của Ty Lan quật ngã xuống đất, lông sói bay tứ tung.
Thấy tôi trở về, cả hai vẫn cung kính hành lễ: "Khế chủ."
"Ừ."
Tôi đáp một tiếng, đi thẳng vào trong phòng.
"Khế chủ không hỏi chúng ta vừa đi đâu sao?"
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại: "Không cần hỏi, các ngươi muốn làm gì thì làm đi."
Họ dường như không ngờ tôi lại phản ứng như vậy, ngẩn người tại chỗ.
Vội cái gì chứ, dù sao vài ngày nữa chúng ta cũng chẳng còn qu/an h/ệ gì.
Trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn là đôi mắt vàng kim kia.
Thần sứ mới sắp đến, những thứ cũ đều phải thay đổi.
Tôi ném hết đệm nằm, sập mềm, chén trà mà Ty Uyên và Ty Lan từng dùng ra ngoài, rồi ra lệnh cho người sắm mới một bộ nội thất gỗ nam mộc tơ vàng.
Chăn đệm phải là loại dệt cùng tơ noãn ngọc ngàn năm, ruột gối phải nhồi lông phượng hoàng.
Người như hắn, nhìn qua là biết cực kỳ kén chọn, vật dụng bình thường chắc chắn không lọt vào mắt.
Đang mải suy nghĩ xem còn cần thêm thứ gì, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc.
Giọng nói đó là... của Bạch Ly.
Tim tôi đ/ập mạnh, lập tức lao ra ngoài.
Chỉ thấy cây Thiên Tâm Liên nuôi bảy năm trong sân tôi, bị nhổ tận gốc, đổ nghiêng trên đất.
Đất linh vương vãi, rễ cây đ/ứt lìa.
Cây Thiên Tâm Liên đó là th/uốc dẫn để tôi duy trì mạng sống.
Tôi sinh ra đã khô kiệt thần mạch, hoàn toàn dựa vào linh lực của cây Thiên Tâm Liên này để bồi bổ, ngày ngày lấy tâm huyết tưới tắm, nuôi suốt bảy năm trời, chỉ chờ nó kết hạt để làm th/uốc.
Giờ thì hỏng hết cả rồi.
Bạch Ly bò từ dưới đất lên, trong tay vẫn nắm ch/ặt nửa đoạn thân sen, nhìn thấy tôi, trước tiên là vẻ mặt ngây thơ: "Sư tỷ, muội chỉ muốn xem trong kết giới này là gì, không cẩn thận vấp phải nên làm hỏng rồi, sư tỷ chắc sẽ không gi/ận đâu..."
Chát—
Cái t/át của tôi c/ắt ngang lời cô ta.
Ty Uyên và Ty Lan gần như cùng lúc lao tới.
Ty Lan ôm lấy eo Bạch Ly đưa cô ta ra xa mấy bước, còn Ty Uyên thì chắn trước mặt cô ta, cơ thể theo bản năng hạ thấp trọng tâm, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
Đó là tiếng của dã thú khi bảo vệ thức ăn.
Nó chưa bao giờ để lộ dáng vẻ này với tôi.
Tôi vô thức lùi lại một bước.
Ty Lan nghiêm giọng: "Ty Uyên! Tỉnh lại đi!"
Ty Uyên lúc này mới bừng tỉnh, thu lại răng nanh, vẻ mặt có chút ngơ ngác, dường như chính nó cũng không phản ứng kịp bản thân vừa làm gì.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay vẫn còn tê rần, quét mắt nhìn qua khuôn mặt từng người một.
"Thật tốt," tôi cười lạnh, "Thần sứ của ta, đây là định vì người ngoài mà đối phó với ta sao?"
Sắc mặt hai người đàn ông lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Dưới sự trói buộc của khế ước, thần sứ làm tổn thương khế chủ, nhẹ thì thần cách vỡ vụn, nặng thì h/ồn bay phách lạc.
Ty Lan ấn đầu Ty Uyên cùng quỳ xuống: "Là lỗi của chúng tôi, không bảo vệ tốt Thiên Tâm Liên, lại còn bất kính với khế chủ, xin khế chủ trách ph/ạt."
"Cút đi."
"Khế chủ—"
"Ta bảo cút đi!"
Họ cuối cùng cũng đứng dậy, nhường đường trước mặt Bạch Ly.
【emmmm tôi có một câu hỏi, nữ chủ bảo bối có phải cố ý không? Tuy nữ phụ là kẻ vô dụng, nhưng cứ thế làm hỏng th/uốc dẫn duy trì mạng sống của người ta một cách vô duyên vô cớ, không tốt lắm đâu nhỉ?】
【Tôi cũng thấy vậy, hơi có vị "bạch liên hoa" rồi đó.】
【Ủng hộ phe nữ phụ, quá oan uổng. Khoan đã, trong nguyên tác nữ phụ không phải vì mất cây Thiên Tâm Liên này mà ch*t đấy chứ?】
【Hình như đúng là vậy... tôi nhớ đoạn sau viết cô ấy kinh mạch đ/ứt đoạn mà ch*t.】
Kinh mạch đ/ứt đoạn mà ch*t?
Tôi vừa gi/ận vừa sợ, giơ tay t/át Bạch Ly thêm một cái nữa.
Không có thần lực gia trì, cái t/át khiến lòng bàn tay tôi đ/au rát.
Bạch Ly ôm lấy gò má đang sưng lên, rưng rưng nước mắt nhìn về phía Ty Uyên và Ty Lan.
Tôi liếc mắt nhìn qua: "Đừng quên, khế chủ của các ngươi là ai?"
Sắc mặt hai người đàn ông lúc xanh lúc trắng, cuối cùng vẫn không dám động đậy.