Thần Ân

Chương 3

29/06/2026 09:35

Bạch Ly cắn môi, những giọt lệ thi nhau rơi xuống: "Được, được, là muội quên. Họ là thần sứ của sư tỷ, không phải của muội."

Nói đoạn, cô ta loạng choạng chạy đi.

Ty Uyên trừng mắt nhìn tôi một cái đầy c/ăm phẫn.

Ánh mắt đầy oán đ/ộc đó rõ mồn một, như thể tôi mới là kẻ á/c nhân đã h/ủy ho/ại linh dược duy trì mạng sống của người khác vậy.

Sau đó, hắn cũng đuổi theo.

Tính tình con sói này là vậy, bốc đồng, không biết chừa, chẳng bao giờ quan tâm hậu quả là gì.

Ty Lan lặng lẽ ngồi xổm xuống, cố gắng ch/ôn lại phần gốc rễ của Thiên Tâm Liên vào đất linh.

Nhưng thân cây đã hoàn toàn mất đi sức sống, ánh linh quang cứ thế lụi tàn dần, không thể c/ứu vãn được nữa.

Hắn quỳ trước mặt tôi, đôi môi mím ch/ặt.

"Ngươi có gì muốn nói?"

"Khế chủ, mọi lỗi lầm đều là do chúng tôi, Ty Lan xin nhận mọi sự trừng ph/ạt. Chỉ là..."

Hắn ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: "Cô nương Bạch Ly tuy làm hỏng Thiên Tâm Liên, nhưng nàng ấy không hề cố ý. Trước đó nàng vì trừ yêu mà bị trọng thương, thân thể đang yếu nhược, mong khế chủ nương tay."

Ồ, đ/au lòng rồi.

Từng câu từng chữ đều đang trách móc tôi làm bị thương người ta.

Cô ta yếu, chẳng lẽ tôi lại khỏe chắc?

Nếu tôi có thần lực, vừa rồi đâu chỉ dừng lại ở hai cái t/át.

"Ty Lan, Thiên Tâm Liên đó có ý nghĩa thế nào với ta, ngươi là người rõ nhất. Thế nên ta mới chọn hai vị thần sứ để bảo vệ nó vẹn toàn."

"Kết giới mà ngươi nói, ngoại trừ ta ra thì chỉ có hai ngươi mới vào được. Bạch Ly vào bằng cách nào, trong lòng ngươi tự hiểu."

"Nếu ngươi cảm thấy ta ph/ạt không công bằng, vậy ta sẽ bẩm báo với mẫu thân, để bà ấy xử lý. Đỡ cho ngươi cảm thấy ta đá/nh quá nặng."

Nghe thấy tôi muốn tìm nữ đế, sắc mặt Ty Lan cuối cùng cũng thay đổi, quỳ rạp xuống đất, hoảng hốt nói: "Khế chủ bớt gi/ận, là tôi lỡ lời. Tôi sẽ đi tìm linh dược mới để khế chủ duy trì mạng sống."

Miệng thì nói đi tìm th/uốc, trong lòng chắc là đang sốt sắng đi dỗ dành Bạch Ly đang khóc như mưa kia.

Tôi không ngăn hắn.

Chỉ là khi hắn sắp bước ra khỏi cửa viện, tôi lên tiếng: "Bảo Ty Uyên tự về Thần Ph/ạt Điện mà nhận ph/ạt. Ngươi ba mươi roj, hắn sáu mươi roj."

"... Rõ."

Việc Thiên Tâm Liên bị hủy, tôi không nói với mẫu thân.

Theo tính cách của bà, Bạch Ly e là không sống nổi qua đêm nay.

Nhưng trong lòng tôi bí bách khó chịu, không nói ra không được.

Thế là tôi đi tìm vị thần sứ mới của mình.

Sâu trong Thiên Tuyển Các, hắn vẫn khoanh chân ngồi dưới gốc cây, miệng ngậm cọng cỏ, lắng nghe tôi luyên thuyên một hồi lâu.

Cuối cùng, hắn nhổ cọng cỏ ra, thản nhiên nói: "S/úc si/nh không nghe lời, gi*t là được. Nếu sợ bẩn tay, ta giúp nàng."

"Họ trước kia không phải như vậy," tôi lầm bầm, "Lạnh thì hắn sẽ thêm áo cho ta, nóng thì hắn sẽ quạt cho ta. Có lần ta bị b/ệnh sốt suốt ba ngày, Ty Uyên nằm bò bên giường canh ba ngày ba đêm, ai kéo cũng không đi. Ty Lan còn chu đáo hơn, ngay cả việc ta ăn ít đi hai miếng cơm cũng nhận ra."

"Là sau khi quen Bạch Ly mới thay đổi."

"Ngươi nói xem," tôi nhích người lại gần hắn hơn một chút, "Đợi đến khi ngươi làm thần sứ của ta, ngươi cũng sẽ đối xử với ta như vậy chứ?"

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, đôi đồng tử dọc màu vàng kim phản chiếu gương mặt tôi.

Sau đó hắn nhe răng, nở một nụ cười hung á/c: "Ta còn quá đáng hơn họ. Ta sẽ ăn sạch nàng từ đầu đến chân."

"Nói dối, thần sứ đã kết khế không thể làm hại khế chủ."

"Ta đã kết khế với nàng đâu."

"Sắp kết rồi."

Hắn hừ một tiếng, quay đầu đi không nói nữa.

Lúc này tôi mới để ý thấy thái dương hắn bầm một mảng, như thể bị vật gì đó ném trúng.

"Ngươi... đá/nh nhau với người ta à?"

"Với mẫu thân nàng, đá/nh không lại."

Vậy thì cũng phải thôi, trên đời vốn chẳng có ai đá/nh thắng được mẫu thân.

Tôi lấy trong tay áo ra một viên mứt quả, bóc lớp giấy dầu rồi đưa đến bên miệng hắn: "Ngươi nếm thử xem, là ta tự ngâm đấy. Ăn đồ ngọt vào, vết thương sẽ đỡ đ/au."

Hắn rủ mắt nhìn viên mứt, rồi lại nhìn tôi.

Một lúc lâu sau, hắn vẫn há miệng đón lấy.

"Thế nào, có ngọt không?"

"Ta không có thần lực, không tu luyện được pháp thuật của các sư huynh sư tỷ, nên chỉ đành mày mò mấy thứ nhỏ nhặt này. Nếu ngươi thích, ngày nào ta cũng làm cho ngươi ăn."

Hắn nhai nhai nhai: "Nàng thường xuyên làm cho hai con s/úc si/nh kia ăn à?"

"Trước kia thường làm, giờ không làm nữa. Họ ăn no ở chỗ Bạch Ly rồi, không thèm ngó ngàng gì đến đồ của ta đâu."

Hắn "rắc" một tiếng cắn nát hạt mơ.

Đột nhiên hắn vươn tay nắm lấy cổ tay tôi, hai ngón tay ấn vào mạch môn.

Một lúc sau, hắn nhíu mày.

"Dấu hiệu khô kiệt thần mạch, nhưng không đơn giản là khô kiệt. Giống như bị thứ gì đó phong ấn lại hơn. Mẫu thân nàng không tìm người xem qua sao?"

Sao lại không tìm chứ.

Tất cả thần y tiên thánh trong tam giới, ngoài cửu trùng thiên đều đã mời cả rồi, không ai tìm ra nguyên nhân.

Mẫu thân thậm chí còn đích thân xuống Minh Phủ, lật tung Sinh Tử Bộ, cũng không tìm ra cách giải.

Tôi chỉ đành làm một kẻ phế vật.

"Mẫu thân đã tính toán, nói ba tháng sau là tử kiếp của ta. Không vượt qua được, là ta ch*t."

Nếu dòng chữ kỳ lạ kia nói là thật, thì có lẽ ba tháng sau tôi sẽ kinh mạch đ/ứt đoạn mà ch*t.

Chắc là đ/au lắm nhỉ.

Tôi từ nhỏ đã sợ đ/au.

Tôi im lặng, cúi đầu xoắn góc áo.

Đỉnh đầu bỗng nhiên được một bàn tay to lớn đặt lên.

Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, tiện tay phủi chiếc lá rụng trên tóc tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chia tay chồng cũ, tôi đến bên ánh trăng của hắn

Chương 14
“Ký đi, rồi biến khỏi đây.” Trong căn biệt thự nằm lọt thỏm giữa lưng chừng núi, phòng khách tối om không một ánh đèn. Lục Tu Nhiên diện nguyên một cây đồ đen, gần như hòa lẫn vào bóng đêm đậm đặc. Gương mặt hắn ta lạnh lùng với những đường nét sắc cạnh như tạc. Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, phóng ra tia nhìn tràn ngập coi thường, cứ như thể đang ban phát sự bố thí cho một kẻ hèn mọn. Như mọi lần cãi vã trước đây, tôi rụt bờ vai lại, cố nặn ra vài giọt nước mắt nơi khóe mi để khiến bản thân trông đáng thương hơn một chút. Đương nhiên, điệu bộ này rơi vào mắt Lục Tu Nhiên chỉ là trò làm màu rẻ tiền. Quả nhiên, nét mặt hắn lập tức thoáng hiện sự mất kiên nhẫn. Hắn hạ đôi chân dài đang vắt chéo xuống, hơi rướn người về phía trước, tư thế căng tràn như một con báo săn đang chuẩn bị vồ mồi. Hắn nhíu chặt mày, buông lời uy h//iếp: “Mau ký vào thỏa thuận ly hôn đi. Những gì cậu đáng được nhận, tôi không thiếu một cắc. Còn nếu cậu cố tình dây dưa.."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Tâm Nóng Chương 7