Thần Ân

Chương 5

29/06/2026 09:43

"Chủ nhân tối nay không cần chúng ta hầu hạ, vậy chúng ta đi là được." Ty Uyên kéo mạnh Ty Lan đứng dậy, "Không làm vướng mắt nàng nữa. Nàng không hiếm lạ, tự nhiên có người hiếm lạ."

Trong lòng tôi lại ghi thêm cho hắn một món n/ợ.

Trước khi giải khế, tôi vẫn là khế chủ của hắn. Bất kính với khế chủ, ph/ạt thêm bốn mươi roj.

Sau khi hai người họ đi ra ngoài, tôi ôm chậu nước, cẩn thận lau sạch từng ngóc ngách trong phòng.

Ừm, giờ chắc không còn mùi của bọn họ nữa rồi.

Lúc đổ nước, nghe thấy tiếng tranh cãi truyền đến từ ngoài tường viện.

"Huynh vừa rồi quá đáng quá, không nên nói chuyện với khế chủ như vậy. Nàng ấy sẽ đ/au lòng đấy." Giọng của Ty Lan.

"Ta không nên? Ta nói sai câu nào? Chúng ta không có thần lực, nhưng đã dốc hết sức bảo vệ nàng ấy vẹn toàn. Ăn mặc dùng độ có thứ gì bạc đãi nàng chưa? Vậy mà nàng lại nói muốn giải khế!" Giọng Ty Uyên vừa gi/ận vừa gấp.

Ty Lan im lặng một hồi: "Có lẽ... là dạo này chúng ta lạnh nhạt với nàng ấy rồi. Chuyện mấy ngày trước, chúng ta đã đứng về phía đối diện với nàng. Biểu cảm lúc đó của nàng... rất sợ hãi. Nàng sợ chúng ta làm tổn thương nàng."

Lại là một khoảng lặng dài.

"...Ta không muốn làm tổn thương nàng, lúc đó chỉ là quá nóng lòng thôi."

"Thôi bỏ đi, chắc nàng ấy chỉ nói lời gi/ận dỗi thôi. Kiếp nạn ngay sau ba tháng nữa, không có chúng ta, nàng ấy làm sao vượt qua được? Chỉ là dọa chúng ta thôi. Tối nay không có chỗ ngủ, chúng ta qua chỗ Bạch Ly nhé? Hôm nay nàng ấy thấy chúng ta chịu ph/ạt, chắc là sẽ gặp á/c mộng đấy."

"Không ổn," giọng Ty Lan trầm xuống, "Như vậy khế chủ sẽ chỉ có một mình."

"Thì đã sao? Mấy ngày chúng ta đi tìm th/uốc nàng ấy không phải một mình sao? Huynh không đi thì ta đi, huynh đừng có theo."

Tiếng bước chân xa dần.

Một lát sau, một tiếng bước chân khác cũng dần xa.

Tôi hắt sạch nước trong chậu xuống chân tường viện.

Cho bay bớt mùi.

Dù sao ngày mai, tôi cũng có thần sứ mới rồi.

Ngày hôm sau, nắng đẹp.

Tôi dọn dẹp trong ngoài phòng một lần nữa, chăn đệm vuốt phẳng hơn ba mươi lần.

Cho đến khi Tẫn Uyên nghênh ngang bước vào.

Hắn chắp tay sau lưng đi dạo một vòng trong phòng, giống như dã thú đi tuần tra địa bàn. Cuối cùng, không chút khách khí nằm vật xuống chiếc giường tôi vừa trải xong, hai tay gối sau đầu, chân dài vắt chéo, biểu cảm mãn nguyện.

"Được đấy, khá thoải mái."

"Chỉ là trong phòng này có mùi gì ấy." Hắn nhăn mũi đầy chán gh/ét, "Mùi sói hôi, còn có mùi tanh của cá. Nàng không thấy khó chịu à?"

Tôi hít mạnh một hơi, chẳng ngửi thấy gì cả.

"Đâu có? Tôi đã thông gió mấy ngày rồi mà."

Hắn giơ tay búng một cái.

Một luồng gió mát nổi lên từ mặt đất, xoáy tròn xuyên qua căn phòng, làm rèm cửa bay phần phật. Vài hơi thở sau gió ngừng, không khí có thêm một loại hương thơm thanh lạnh vô cùng nhạt.

"Giờ dễ chịu hơn nhiều rồi."

Tôi nằm bò ra mép giường, hai mắt sáng rực: "Tẫn Uyên, anh lợi hại quá."

Lợi hại hơn cả hai tên kia cộng lại.

"Vì anh đã đến rồi, chúng ta kết khế luôn đi..."

Lời còn chưa dứt, một luồng kình phong kéo cả người tôi ra phía sau.

Ty Uyên và Ty Lan chắn trước mặt tôi, cơ bắp toàn thân căng cứng, móng vuốt lộ ra, vũ ki/ếm tuốt vỏ, một bộ dạng như đối mặt với kẻ địch.

"Yêu vật phương nào, dám tự tiện xông vào tẩm điện của thiếu chủ!" Ty Uyên nhe răng sói, cổ họng phát ra tiếng cảnh báo trầm thấp.

Vũ ki/ếm của Ty Lan nằm ngang trước ng/ực, nghiêng người chắn lấy tôi: "Dù ngươi là ai, lập tức rời khỏi đây."

Tẫn Uyên nằm trên giường không hề nhúc nhích.

Hắn lười biếng liếc nhìn bọn họ.

"Con sói này màu lông cũng được đấy. L/ột da, làm cái cổ áo lông cho nàng."

"Cá thì không ngon để hầm, th!t dai, lại còn tanh."

"Nhưng vảy của nó nấu canh thì tạm uống được."

Gân xanh trên mặt Ty Uyên và Ty Lan nổi cả lên.

Nhưng không ai trong số họ dám hành động thiếu suy nghĩ.

Trực giác của dã thú là chính x/ác nhất.

Họ cảm nhận rõ ràng - người trước mặt này, không cùng đẳng cấp với họ.

Tôi chui ra từ giữa hai người họ, hắng giọng: "Giới thiệu chút, đây là thần sứ mới của tôi, Tẫn Uyên."

"Đúng rồi, các người đến đúng lúc lắm. Chúng ta giải khế trước đi. Giải xong tôi sẽ kết khế với Tẫn Uyên."

Sắc mặt Ty Uyên và Ty Lan trắng bệch ngay lập tức.

Ty Uyên cắn ch/ặt môi, hốc mắt đỏ hoe.

Ty Lan quỳ xuống, giọng nói r/un r/ẩy: "Khế chủ..."

"Các người làm cái bộ dạng này làm gì? Hôm qua chẳng phải đã nói với các người là muốn giải khế sao?"

Làm như tôi mới là kẻ phụ bạc vậy.

"Dù sao trong lòng các người cũng không có khế chủ là tôi, vậy thì giải thôi. Lãnh đủ hình ph/ạt vì làm ô uế khế ước, các người có thể đi kết khế với Bạch Ly rồi, chẳng phải là vui cả làng sao?"

Ty Lan phủ phục dưới đất không đứng dậy: "Khế chủ, A Lan chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phản chủ! Cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện giải khế với khế chủ!"

Ty Uyên đỏ mắt trừng tôi, tức gi/ận đến mất kiểm soát: "Giải thì giải! Làm thần sứ của nàng đúng là buồn nôn! Một khế chủ phế vật không có thần lực thì ai thèm..."

Lời chưa nói hết, cả người hắn đã bay ngược ra ngoài, đ/ập mạnh vào tường.

Tẫn Uyên thậm chí còn chẳng cử động ngón tay.

Ty Uyên bị một luồng sức mạnh vô hình bóp ch/ặt cổ, nhấc bổng lên không trung. Hắn vùng vẫy dữ dội, hai chân đạp lo/ạn trong không trung, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tím.

"Ồn ào quá," Tẫn Uyên chậm rãi nói, "Hay là tối nay ăn sói nướng nguyên con đi. Bóp ch*t trước, rồi xả m/áu."

"...Tẫn Uyên, anh nhẹ tay thôi. Tôi còn chưa giải khế đâu."

Tẫn Uyên "chậc" một tiếng, thu tay lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chia tay chồng cũ, tôi đến bên ánh trăng của hắn

Chương 14
“Ký đi, rồi biến khỏi đây.” Trong căn biệt thự nằm lọt thỏm giữa lưng chừng núi, phòng khách tối om không một ánh đèn. Lục Tu Nhiên diện nguyên một cây đồ đen, gần như hòa lẫn vào bóng đêm đậm đặc. Gương mặt hắn ta lạnh lùng với những đường nét sắc cạnh như tạc. Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, phóng ra tia nhìn tràn ngập coi thường, cứ như thể đang ban phát sự bố thí cho một kẻ hèn mọn. Như mọi lần cãi vã trước đây, tôi rụt bờ vai lại, cố nặn ra vài giọt nước mắt nơi khóe mi để khiến bản thân trông đáng thương hơn một chút. Đương nhiên, điệu bộ này rơi vào mắt Lục Tu Nhiên chỉ là trò làm màu rẻ tiền. Quả nhiên, nét mặt hắn lập tức thoáng hiện sự mất kiên nhẫn. Hắn hạ đôi chân dài đang vắt chéo xuống, hơi rướn người về phía trước, tư thế căng tràn như một con báo săn đang chuẩn bị vồ mồi. Hắn nhíu chặt mày, buông lời uy h//iếp: “Mau ký vào thỏa thuận ly hôn đi. Những gì cậu đáng được nhận, tôi không thiếu một cắc. Còn nếu cậu cố tình dây dưa.."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Tâm Nóng Chương 7