Chẳng lẽ mình đã thích anh ấy rồi sao?!
Vừa nghĩ đến khả năng này, tôi đã sợ đến mức h/ồn bay phách lạc.
Những tin đồn về việc chúng tôi sắp ly hôn bên ngoài chưa bao giờ dứt.
Chúng tôi vốn chỉ là liên hôn thương mại, sở dĩ có thể tôn trọng nhau như khách là vì chúng tôi không hề có tình cảm.
Ngay từ đầu chúng tôi đã thỏa thuận, mỗi người cứ chơi riêng cuộc sống của mình.
Trong mối qu/an h/ệ này, tôi nên nhận thức rõ vị trí của bản thân, diễn thật tròn vai "Thẩm phu nhân".
Chứ không phải đột nhiên thay đổi, vọng tưởng đòi hỏi Thẩm Độ phải cung cấp thêm giá trị cảm xúc.
Dẫu sao thì một người vốn không hay cười nói, lại nói một là một, hai là hai như anh, chắc hẳn sẽ không dành quá nhiều tâm sức cho một người đâu.
Nếu anh ấy biết tôi có suy nghĩ này, liệu có thực sự ly hôn với tôi không?
Nghĩ đến đây, tôi vội vàng lấy điện thoại ra, gọi cho cô bạn thân.
Bạn thân tôi là một chuyên gia tình cảm, cô ấy đã chinh chiến trên tình trường bao năm, chắc chắn có kinh nghiệm trong việc này.
Thế là, tôi đem nỗi khổ tâm mấy ngày nay kể hết cho cô ấy nghe.
Trong điện thoại, cô bạn không nhịn được mà bật cười: "Tiểu Hòa của tôi ơi, cậu đã 24 tuổi rồi, chẳng lẽ cả đời này chỉ biết mỗi một mình Thẩm Độ thôi sao?"
Tôi mân mê chiếc điện thoại, không nói lời nào.
Cô ấy kinh ngạc: "Ôi mẹ ơi, thật á? Chậc, cũng tại tớ, trước khi ra nước ngoài sao không dẫn cậu đi mở mang tầm mắt. Như thế cậu sẽ không vì ngủ với một người đàn ông một đêm mà cứ nhớ mãi không quên như vậy."
"Đi đâu để mở mang tầm mắt cơ?"
Cô bạn không chút do dự đáp: "Đến câu lạc bộ chứ sao. Gọi thêm vài nam người mẫu, tận hưởng nhiều rồi thì cậu sẽ không còn phiền n/ão như bây giờ nữa. Chỉ tiếc là tớ đang ở nước ngoài."
"Tống Hòa, nếu cậu không phân biệt được mình đã thích Thẩm Độ hay chỉ là đến tuổi này nên thiếu đàn ông, thì cứ thử cả hai xem sao."
"Cậu bây giờ là phu nhân nhà giàu, thứ không thiếu nhất chính là tiền! Có tiền thì sao phải thiếu đàn ông chứ?"
Cúp điện thoại, những lời của cô bạn như sấm đá/nh bên tai.
Khiến tâm h/ồn nhỏ bé của tôi chấn động dữ dội.
Đúng lúc này, tin nhắn WeChat vang lên.
Tôi mở ra xem.
Thẩm Độ: Xin lỗi, công ty bên này có chút vấn đề, tối nay phải xử lý xong, có lẽ sẽ không về nhà được, em tự ăn cơm trước đi.
Trong biệt thự vắng lặng, tôi ngẩn ngơ nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại.
Trái tim đ/ập thình thịch không ngừng.
Một tiếng sau, tôi đang ngồi trong phòng VIP của một câu lạc bộ cao cấp, trái ôm phải ấp.
Vì là lần đầu tiên đến, không có kinh nghiệm.
Khi quản lý hỏi tôi có cần gọi nam người mẫu đến bầu bạn không, tôi kẹp nhẹ chiếc thẻ đen trong tay.
Giọng điệu nhẹ bẫng: "Cho 10 người."
10 nam người mẫu xếp hàng đứng thẳng, toàn là những anh chàng "tiểu th!t tươi".
Người này trẻ hơn người kia, người sau lại càng tươi mới hơn người trước.
Họ đều mang phong cách hoàn toàn khác biệt với Thẩm Độ.
Người này dỗ tôi vui, thưởng.
Người kia cũng dỗ tôi vui, cũng thưởng.
Tiêu tiền thế này quả thật sảng khoái.
Không ngờ chất lượng những nam người mẫu gọi đại lại cao đến thế, đặc biệt là một chàng trai tên Chu Dã.
24 tuổi, chỉ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, khung mày nam tính, mái tóc đen hơi rối buông xõa tùy ý trước trán.
Cậu ta là người đẹp trai nhất trong số này, mang theo vẻ lười biếng đầy bất cần.
Lúc mới bước vào, đầu ngón tay còn kẹp một điếu th/uốc.
Khi ánh mắt chạm vào tôi, cậu ta hơi lóe lên, rồi dập tắt điếu th/uốc.
Đôi mắt đào hoa thoáng chút trêu chọc: "Cô Tống, tôi là người phục vụ tốt nhất câu lạc bộ này, giá cả ưu đãi, cô có muốn thử gọi tôi không?"
Đã đẹp trai lại còn thế này, tôi hài lòng ngoắc tay, hào sảng nói: "Gọi."
Nghe vậy, khóe môi Chu Dã nhếch lên, cậu ta bước tới ngồi xuống chỗ bên cạnh tôi.
Quản lý câu lạc bộ đứng bên cạnh trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy khó tin.
Anh ta nhìn Chu Dã, muốn nói lại thôi: "Ngài..."
Chu Dã vắt chéo chân, thản nhiên liếc nhìn anh ta: "Có vấn đề gì sao?"
Quản lý r/un r/ẩy: "Dạ, không có vấn đề gì ạ."
Chu Dã lười biếng giơ tay: "Vậy thì ra ngoài đi."
Quản lý vội vàng gật đầu khom lưng đi ra, rồi đóng cửa phòng VIP lại.
Phải nói rằng, người đã qua đào tạo chuyên nghiệp phục vụ đúng là tốt thật.
Có người đút trái cây, có người hát cho tôi nghe, lại có người đ/ấm bóp chân cho tôi...
Tôi lúc thì sờ cơ bụng người này, lúc lại sờ cơ bụng người kia.
Đây chẳng khác nào cuộc sống của hoàng đế.
Đúng lúc tôi đang tận hưởng đến quên cả trời đất, tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng VIP.
Cái tên Thẩm Độ nhấp nháy đi/ên cuồ/ng trên màn hình điện thoại.
Tôi lập tức giơ tay, ra hiệu cho tất cả mọi người trong phòng im lặng.
Bấm nghe máy, tôi thăm dò lên tiếng: "Alo? Anh Thẩm?"
"Đang ở đâu?"
Trong điện thoại, giọng Thẩm Độ vẫn như thường lệ, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Tim tôi lại đ/ập hẫng một nhịp: "Đang... đang ở nhà ạ."
Đầu dây bên kia, Thẩm Độ khẽ cười.
Anh gọi tên tôi: "Tống Hòa."
Đầu ngón tay tôi run lên, sao lại có dự cảm chẳng lành thế này.
Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Độ lại cất tiếng, giọng rất thấp nhưng lại pha lẫn sự nguy hiểm.
"Tốt nhất là... em thực sự đang ở nhà."
Chu Dã ngồi bên cạnh chống cằm đầy hứng thú, nghe rất chăm chú.
Còn tâm trạng tôi thì cực kỳ bất an.
Nhưng nghĩ đến việc Thẩm Độ đã nói hôm nay không về nhà, tôi lại nghiến răng: "Yên tâm đi ạ, anh Thẩm, em thực sự đang ở nhà mà."
Thẩm Độ là một kẻ cuồ/ng công việc, anh đã nói không về nhà thì chắc chắn sẽ không về.